Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

MAY CÒN CÓ... THƠ - Thơ nhiều tác giả

 
 
 
THANH THẢN - Phụng Lam
 
Ta bị đời xô nghiêng nhiều phía
May có câu thơ giữ thế thăng bằng
May có tình em ấm nồng chung thuỷ
Thanh thản đêm về trải chiếu mời trăng
 
 
HAI NỖI NHỚ - Phụng Lam
 
Những con hổ rừng xanh
nhiều năm nhớ bạn
canh canh đêm gối đá buồn
 
Con hổ trong chuồng
 ngậm câu thơ Thế Lữ
"Nhớ Rừng"
 canh cánh đau
 
Hai nỗi nhớ
Tìm nhau...
Mưa trắng!
 
 
ĐỜI CÒN LẮM KIỀU - Nguyễn Vân Thiên
 
Đời còn lắm Kiều, Nguyễn Du ơi có biết?
Tâm không còn máu lệ đủ cho thơ
Tạm mượn cổ thi khóc nỗi-bây-giờ
Đạm Tiên lại về trong mơ đòi nợ cũ
 
Bút rè mực khô, tim bọng mủ
Vô duyên bất tài tự thú lạy hồn thơ
 
Đâu phải lòng mình như gỗ đá trơ trơ
Chỉ tiếc trên tay thanh gươm Từ Hải gãy
 
Đêm đêm chong đèn thẹn cùng bút giấy
Dăm câu thơ hờ tim đỡ nhức vết thương
 
Sông quê hương sao dậy sóng Tiền Đường
Nơi cắt rốn chôn nhau mười mấy năm lưu lạc?
 
Oán Hoạn Thư hờn ghen trò quỷ ác
Giận Thúc Sinh, nghĩ lại thẹn lòng mình
 
Đàn đứt dây đêm trắng gảy tang tình
Thương Kiều xưa mười ngón tay nhỏ máu
 
Khi còn lắm quan Hồ quanh ngai báu
Biết ai còn ai mất buổi đoàn viên?
 
Thuý Vân liều thay chị chấp hờ duyên
Có nguôi ngoi nỗi đau lòng Kim Trọng?
 
Đời còn lắm Kiều, Nguyễn Du sao khuất bóng
Nghiêng trăng khuya ta giở lại Đoạn Trường
Từng câu từng vần rỉ máu những vết thương
Thập loại chúng sinh oan hồn kêu đứt ruột
 
Mạn phép Nguyễn Du, thay Kiều xin chắp bút
Đạm Tiên lại về hồn gió khóc đòi THƠ
 
 
CHO MAI SAU - Nguyễn Hữu Thuỵ
 
Vàng sẽ là vàng
Thau sẽ là thau
Quyền tối thượng chỉ dành cho độc giả
Và thời gian sẽ dũa mài tất cả
Những râu ria sơn phết màu thơ
 
Một trăm năm vẫn có kẻ chờ
Tiếng tri âm vọng trầm qua vách núi
Giọt nước mắt sẽ mặn tình nóng hổi
Bắt gặp trên đời hồn phách kẻ tiêu dao
 
Vàng sẽ là vàng
Thau sẽ là thau
Khi ngọn lửa cuối cùng đuổi tới
Trên cánh đồng thi ca đầy tro bụi
Kẻ mất người còn thương nhớ tóc tơ xưa
 
Không phải bây giờ là lúc a dua
Tiếng vỗ tay chỉ dành cho nghi thức
Những câu thơ tiềm tàng nội lực
Tự biết mình sẽ đứng ở nơi đâu
 
Vàng sẽ là vàng
Thau sẽ là thau
Khi những mảnh hồn mở tung ra gió
Bốn hướng trời coi như bỏ ngỏ
Tự do, tự do reo thổi giữa đời
 
 
TẢN MẠN THƠ - Hà Nguyên Dũng
1
Nhà khoa học hứa sẽ phóng tàu đổ bộ hoả tinh
làm sao anh có thể phóng được thơ mình
vượt bức tường cơm áo
đổ bộ vào tim em!
2.
Khoa học truyền tín hiệu vào thăm dọ cõi không
anh cũng gửi thơ đi thám hiểm những cõi lòng
nhiều khi anh nghe trái tim rung động
thơ anh dội về hay tín hiệu cảm thông!
 
 
 
THƠ CUỐI NĂM - Võ Văn Pho
 
Người ta tổng kết tiền nong
Ta ngồi tính sổ lòng vòng với thơ
Cuối năm còn nửa sợi tơ
Loay hoay trả những vu vơ đất trời
Ngày mưa tháng nắng đầy vơi
Thơ dìu qua dốc cuộc đời bể dâu
Trăm năm còn lại gì đâu
Sắc không- không sắc nguyên màu phù vân
Câu thơ bóng chữ nợ nần
Tứ dang dở tứ, gieo vần vần nghiêng
 
 
 
TRĂNG CHIỀU - Cao Quảng Văn
 
Thơ sẽ hát bên người
Khắp hang cùng ngõ vắng
Ngày nước mắt thôi rơi
Thơ phập phồng hy vọng
 
Liệu chữ nghĩa hao mòn
Những vần vèo cũ kỹ
Có chở hết bao chiều
Trăn trở? Một ngày xuân...
 
Cũng có lúc
Trong tôi thầm hỏi
Đời trăm triệu ngổn ngang
Sao chữ cứ ngại ngần?
 
Thơ sẽ đứng nơi nào
Giữa dòng xoay chóng mặt?
Ngẩng trời chiều
Thăm thẳm đợi
Vầng trăng...
 
 
VỚI THƠ - Võ Văn Pho
 
Dám đâu mơ điều kỳ vĩ
Mưa nguồn chớp bể thi ca
Chỉ mong thơ vương chút muối
Mồ hôi bâu áo mẹ già
Dám đâu lộng ngôn thi sĩ
Tiên tri số phận để đời
Thơ tôi chỉ là tiếng dế
Quê vườn đôi giọt sương rơi
Thầm thì cùng đôi lá cỏ
Vầng trăng nhớ mẹ ru hời
Lao xao bờ xanh ký ức
Muối lòng thảng thốt à ơi...
 
 
THƠ VÀ EM - Trần Mai Hường
 
Chút thơ
chút chữ
chút vần
 
Tặng riêng anh
một chút xuân cuối ngày
 
Lưng đèo
sương níu chân mây
 
Em cơn sóng khát
chở đầy bão giông.
 
 

CÓ MỘT BÀI THƠ - Nguyễn Đăng Trình

 

 

một bài thơ ngày nào tôi cũng viết
đã nửa trăm năm chưa được câu nào
những con chữ ngo ngoe liền dẫy chết
như sao băng ngắn ngủn thoáng đời sao

 

yêu tổ quốc tôi cũng là người lính
nhưng lại là người lính phía bên kia
mãi mò mẫm giữa lòng đêm cuộc chiến
chừng sáng ra thì bước trật bước trìa

 

đời đã thế đời coi như trớt quớt
về làng xưa an phận gã nhà quê
họ hàng cũ có thân mà chẳng thuộc
chuyện xưa sau làm kẻ đứng bên lề

 

nhiều lúc thấy ươn hèn không thể tả
sống cứ như đang tự tử từng ngày
sao chẳng được như con tôm con cá
giữa ao hồ sông biển tự do bơi

 

một bài thơ ngày nào tôi cũng viết
viết không xong lảm nhảm mãi thành kinh
quá đỗi vô tâm em đâu thèm biết
tôi lưu vong trên chính cố hương mình!

 

 
 
 
HÀNH TRÌNH VÀO THƠ TÔI - Nguyễn Tam Phù Sa
suốt một đời đi dọc cuộc áo cơm
để nhận lại chút gì như mây nổi
còn nửa câu thơ gối đôi bờ sinh tử
tôi bằng lòng rút ruột trả dâu xanh.
 
 
KHÔNG ĐỀ - Phan Hoàng
 
Vàm Cỏ Đông, Vàm Cỏ Đông
Ta như bại tướng lạc dòng thi ca
Một xuồng một khách ha... ha...
Rượu Gò Đen nức tiếng gà bến trăng. 
 
 
CÂU THƠ NGÀY VỀ -Trương Nam Hương
 
Ước mang một chút nắng về
Thường khi cứ Tết là quê mưa dầm
Mệt nhoài cơm áo quanh năm
Hiếm hoi có một đêm nằm với quê
 
Gối đầu sóng nước ta nghe
Sông côi cút tiếng hò khuya buồn buồn
Mẹ theo hương khói lên nguồn
Sau ta thăm thẳm cánh buồm lẻ loi
 
Ruổi rong khắp bốn phương trời
Câu thơ hành khất theo người hành hương
Ta gom nhặt giữa đời thường
Nỗi đau của mẹ, nỗi buồn của cha
 
Ngày về sau tháng năm xa
Trắng bàn tay, trắng dần qua mái đầu
Có gì để tặng quê đâu
Đời thơ bèo bọt dăm câu bọt bèo
 
Cũ mèm vần điệu khi gieo
Thể như mẹ gánh cái nghèo kinh niên
Một thời mũi đạn làn tên
Mấy thời giông bão tràn lên đất này
 
Thức cùng quê một đêm nay
Rồi mai lại tính từng ngày cách xa
Bao giờ cơm áo buông tha
Câu thơ thay được đời ta. Bao giờ…
 
 
GẶP LẠI THƠ MÌNH - Nguyễn Vân Thiên
 
Tôi gặp thơ tôi trên mảnh báo nát nhàu
Gói ổ mì khô mua bằng nhuận bút
Nỗi đau nào như thể nỗi đau
Mẹ gặp con hoang tật nguyền xó chợ
Những câu thơ từng cưu mang sinh nở
Chữ mất chữ còn nhem nhuốc bút danh
 
Tôi gặp thơ tôi - mực tím mực xanh
Sổ tay ai vô tình quên cuối lớp
Một nụ cười hoa, một tia mắt chớp
Đủ ấm lòng qua mấy mùa đông
Trăm năm lắm bão nhiều dông
Đem thơ nhen chút lửa hồng
Đợi nhau
 
 
NHÀ THƠ - Nguyễn Đông Nhật
 
Cuộc đời đã rút dần của anh
niềm vui cùng dòng nhựa ấm.
Và hôm nào anh ra đi
không ảnh hình lời chào lặng lẽ.
Người ta sẽ quên giữa những bộn bề
tên anh. Thoáng mây chìm gió dạt.
Nhưng cái bóng thầm tiếng động những câu thơ
chầm chậm thấm vào giọng hát trong mơ.
Nhặt ánh sáng từ đêm tối
anh trả cho trời xanh niềm vui biếc gió.
Dâng lên bằng những tiếng vô hình
anh gọi một mùi hương quên - nhớ.
Chết đi - sống lại bao lần
anh là dáng trăng giữa ngày mờ ảo
là tiếng gió từ hoàng hôn xưa
hửng bên trời xa quầng sáng chậm.
Anh không định nghĩa. Và cuộc đời lại dang tay
ôm anh như vầng trăng muộn.
Những dòng thơ rơi rụng nơi nao
bỗng chấm từng giọt xanh trên đá.
 
 
THƠ - Nguyễn Đông Nhật
1.
Tỉnh giấc trong khuya vì những tiếng nói
thật rõ và mơ hồ
như mình nói cho mình nghe
như là của chính mình
mà không phải.
Rồi chúng mất tăm như chưa hề.
Rồi lại chìm vào cơn mê
để thêm một lần thấy lại
để biết rằng sẽ mất đi mãi mãi
để lại tìm thấy trong một ngày nào.
2.
Giấy trắng.
Mực đen.
Có gì đáng nói?
Giấy trắng
chữ trắng
những chữ đẹp nhất.
Tìm chúng trong đêm.
Chúng hiện giữa ngày.
 
 
KÌ KHU THƠ - Huỳnh Minh Tâm
 
trước khi viết một câu thơ
thả một hạt sen xuống lòng hồ
khóc ba ngày
cá mang hạt sen ba ngày giấu dưới bùn đen
 
trước khi viết một bài thơ
khóc ba năm
một hồ sen lai láng
 
thêm một cái chết
đôi mắt như hai con ốc bươu
 
trước khi viết một câu thơ
nằm ngửa chân đồi đợi gió
khóc ba ngày
sống lưng lạnh buốt
 
bầy nai đuổi mãi
ánh trăng vẫn một ao thu
 
sau khi viết một câu thơ
cười ba ngày
hoa nở một bông mùa bấc
sống lưng lạnh buốt
 
đêm ai thổi sáo
rưng rưng
 
sau ba năm
câu thơ đã chết
nhật nguyệt đành chia tay
sống lưng lạnh buốt
 
sau sáu năm
đời người chìm nổi
 
mỏi mắt cánh chim trời
xuân trước cổ lai
xuân sau bất tận
 
sau mười hai năm
câu thơ vận vào đời
 
áo mỏng không che nổi rét
 
sau hai mươi năm
câu thơ là giọt nước mắt
 
cảm chín suối
quê hương một cánh diều.
 
 
 
 Chùa TRẤN QUỐC - Hà Nội
 
THI SĨ LÊN CHÙA - Nguyễn Vân Thiên
 
Thi ca: ruộng hạn mất mùa
Lỡ thời thi sĩ lên chùa... đốt thơ
Ni cô háy mắt ngó lơ
May đâu chú tiểu tình cờ đi qua
Gạ xin giấy, dán diều hoa
Thả bay trong tiếng sư già tụng kinh...
 
 
MAY RA - Hồ Kháng
 
Ngỡ rằng xa lánh chợ đời
Ngờ đâu về chốn chợ người bán mua
Sự đời hơn được mất thua
Ngửa bàn tay đếm bao mùa lá rơi
Trăm năm rồi cũng phai phôi
May ra còn chút hương đời với Thơ.
 
 
THUYỀN THƠ - Yên Vân Thy
 
Mưa chiều thành biển trước thềm hiên
Giấy vở ngày xưa xé gấp thuyền
Chở tuổi thơ đi tìm đảo lạ
Vượt cơn sóng dữ gặp nàng tiên
 
Ba mấy năm sau thật bất ngờ
Cũng trò thuyền giấy chở ước mơ
Bản thảo đời ba con xé trộm
Thả trôi mưa ướt những vần thơ.