Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

MẤY Ý NGHĨ - Chùm thơ BÙI PHAN THẢO

 
 

MẤY Ý NGHĨ- CHÙM THƠ BÙI PHAN THẢO

 

Một cái zippo trầy xước, một son môi bợt bạt, một vết chai bàn chân, một bụm máu thổ, một góc chùa thiền tịnh… Tất cả hóa thành giai điệu phiêu như mây mà nhọn như đinh; tưởng ngọt mà chát, tưởng say mà tỉnh, tưởng hồn nhiên mà lắng đến cạn đời…

Có vẻ như Bùi Phan Thảo không làm thơ, anh đang viết …MẤY Ý NGHĨ của mình và thả đâu đó giữa cuộc đời …

                                                                                                                               LÊ VŨ

 

 

 

Biết mình xưa cũ

 

Hơn ai hết tôi biết mình xưa cũ

hệt chiếc zippo

dăm chỗ trầy xước

chiếc nắp lỏng lơ

 

 

dĩ nhiên hết đá thì thay, hết xăng thì đổ

dĩ nhiên vẫn bật lên ngọn lửa xanh đốt thuốc thơm râu

 

 

Nhưng lắm lúc hết đá, hết xăng, hết hơi, hết muốn

tôi chẳng biết làm gì ngoài chạy loanh quanh rồi tấp vào quán café

tôi để thời gian nhuộm mình thêm đượm

viết nốt những lời dở dang lấy ra từ hốc kẹt suy tư

chập chờn bay đi một làn hương, một mùi xăng, một niềm cố sự

chỉ còn miếng bông gòn xơ, khô

 

 

chiếc zippo lúc này là cục sắt

tôi là hình nhân nơi miếu hoang…

 

 

 

Dốc sương mù

 

Dốc sương mù

người không ngủ

chén chú chén anh

tóc vàng tóc đỏ

 

 

Son môi bợt bạt

nào dzô đi em

uống cả sương đêm

cho buồn trôi giạt

 

Đèn phố lơ mơ

lão ăn mày ú ớ

tiền lẻ leng keng

miệng cống bốc mùi thớ lợ

 

Thành phố đang trôi

về buổi bình minh ngập nắng

đáy ly nổi cặn

nhàu nhĩ mặt người

 

Dốc sương mù

thiu thiu đợi ngày vơi…

 

 

Một hư vô vẽ dấu thánh lên trời?

 

Bữa nọ nghĩ bâng quơ:

giá như loài người đừng biết đếm…

 

Nhưng rồi tôi đếm ngược tôi

lật đời tôi ra đếm

từ bờ tre tuổi thơ

đến dinh thự thị thành

trái ổi rụng vườn sau

giàn thiên lý thơm lừng trước ngõ

dấu lũ hằn lên phên nứa

vàng son lấm tấm lầm than

 

 

Mang vết chai trên bàn chân đi về phía những chân trời khác

nhói đau mới biết mình còn có quê hương

 

 

Tôi đếm ngược em

từng giây đã thản nhiên trôi đi

sợi tóc không có bàn tay tôi

đôi môi không có hơi thở tôi

bất chợt chiếc kim đồng hồ dừng lại

 

 

Tôi đếm ngược vào trong từng thân cây nhẫn nại

vặn mình ra từng khoanh

giấu hết nỗi đau sinh thành để lá reo trong gió

 

 

 

 

Tôi đếm ngược từng giây lúc ngã tư đèn xanh đèn đỏ

40

30

20

10

sự tầm thường một khắc lên ngôi

ném về phía dòng người cái cười khinh bạc

 

 

 

Thôi thì đếm xuôi

chuyến tàu đời đang lần về ga cuối

dường như cột cây số đã vỡ

 

 

Trên mảnh sân đìu hiu

lũ trẻ ngoái theo toa tàu ám bụi

rồi chúng sẽ lớn dần lên

quăng mình vào hành trình số phận

 

 

Tôi sẽ là gì lúc năm cùng tháng tận

một hư vô vẽ dấu thánh lên trời?

 

 

 

Ngày mùa đông bật máu

 

Những ngón tay trở về

chạm vào đâu cũng nghe tiếng rạn

 

 

Khoảng cách không đo bằng một bàn tay

tìm một bàn tay

không thêm quá gần hay quá xa

chỉ là hai chỗ ngồi

 

 

Mặc kệ mùa đông thả một chiếc lá nhắc thầm

 

 

Lặng im

nghe  bàn ghế  và người đời lao xao

trên con đường về những mùa sau

thổ ra một búng máu…

 

 

 

Viết từ thị trấn trong cơn mê sảng

 

Trưa

cong veo mái tôn

lỗ thông gió

ngột

oằn giấc

cá ươn

chẳng thèm giãy dưới dao cùn

 

 

Chiều

tìm lên chùa vắng

ngồi thiền một mình

 

 

Ngọn đèn dầu rút cạn

từng đêm

trên bến tâm hồn

rác rưởi tấp về nườm nượp

đâu phải lúc nào anh cũng xô dạt ra hết được

 

 

Phải hít thở bầu không khí mình không muốn

chứng kiến những trò đời người ta diễn

làm sao đôi mắt này còn ánh nhìn ấm áp và dịu dàng?

 

 

Nên lắm lúc phải nhắm nghiền

nghĩ về cội rễ đang lan tỏa trong mạch đất

nghĩ về điều tốt đẹp hơn trong khói nhang

 

 

 

Không trách cứ chi

nếu vực sâu không vọng lại tiếng chim đập cánh

không còn lời nguyền trên phiến đá xanh…

 

BÙI PHAN THẢO

Lên sóng lúc 07:26 ngày 08.04.2012