Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

MỘT NGÀY ĐÁ THỨC - Tóc Nguyệt

 
Một ngày đá thức
 
Con mắt ướt diễu hành vào dự phóng tìm lần khai mở - nụ thời gian ủ ê níu hỏi bóng mắt những ngày câm nín – gió lắt võng phiêu bồng trăng về phương đông quấn tả vào tuổi đời dốc ngược bầu máu khô trở trăn chắt lọc nghe tiền thân hú gọi về bản quán - chối bỏ những rít gầm thế giới hổn mang

Đại bàng lao vào thế giới những lý lẽ chi li phiền toái  

mặt trời cứ thế mà giáng xuống hệt như một tấm kính rực cháy, biện chứng khuôn thước rỗng, nắng ngã ngày không lay chuyển nổi vô thức khép kín hoàng hôn.

Đại bàng kêu như tiếng quạ khúc bất tường!

Cô đơn một dáng núi ngồi địu cõng niềm tin gió đói co quắp chiếc lá khô…

 

Bỗng một ngày đá thức, từng tảng đá phá ra một lối đi hẹp cheo leo, vượt qua vực thẳm gối đầu vào mây trắng nhô nửa ngực hồi sinh,thiêng thánh hoá và dựng lên những điều bình thường, bất bình thường  bằng nghi lễ…

Vòm thực quản quá khứ căng tròn thực phẩm chướng chờ đào thải khỏi mặt đất thiu, chờ ánh bình minh cuốn con người đến cõi quyền năng và ma thuật - giọt tình ngậm các mảnh vụn ngày qua ngày tích tụ dệt thêu bức màn nhung trên cánh đồng hằng hữu… Lý trí rồi sẽ bất lực đến chiều sâu của con người – lý trí thường bất toàn – có những khoảng tối trong đời sống con người mang đặc tính phi lý trí

.

Bình minh dịu dàng như ban sơ

Nơi đây ma lực kỳ diệu không tên đúng mùa rực rỡ.

 
TÓC NGUYỆT
Lên sóng lúc 10:15 ngày 31.10.2011