Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

MÙA XUÂN CÒN Ở CUỐI TRỜI XA?! - nhiều Tác giả

 

 
CUỐI NĂM CHIA TAY HUẾ
Nguyễn Đăng Trình
 
 
 
mai xa Huế xa nụ tình mới nhú
mùa sắp xuân sao cứ buốt trong lòng
ngoài đêm gió hình như chưa muốn ngủ
lay nhánh bàng nhã nhạc tiễn mưa đông?
 
chưa rời Huế mà nghe chừng đã nhớ
chiều hoàng cung bảng lảng khói vương triều
đêm Đại Nội lờ nhờ thành quách cũ
gót công nương lởn vởn ngọ môn rêu.
 
sắp xa Huế thấy có gì tiêng tiếc
chưa cùng em run rẩy tối sông đò
chưa cùng em liêu xiêu đêm rượu tết
lời tình thầm lịm ngất giữa môi thơ!
 
đêm ơi đêm! xin đêm chầm chậm thức
để ta ôm gọn lõn Huế vào lòng
ôm luôn cả những gì không ôm được
từ vạt tóc Trường Tiền đến tà lụa Hương giang...
  
chưa rời Huế mà trái tim rối rảo
xin đừng ru chi mái đẩy mái nhì
và đừng nép bên hàng cây long não
để ta còn nhấc nổi bước ra xe.
 
phải xa Huế xốn xang lòng ta lắm
cứ như đang níu áo mối tình đầu
Huế thầm kín Huế bốn mùa lăng tẩm
khép cổng thành lén vá trái tim đau!

 
ĐÊM THÁNG GIÊNG
Trương Nam Hương
 
Nồng nàn đêm tháng giêng ơi
Vầng trăng chờ mật trên môi ái tình
Ta ru em, lá ru cành
Thời gian nhan sắc có thành phù dung?
 
Mùa xuân e ấp, ngại ngùng
Ta mời em đến tận cùng yêu thương
Xin hôn ngọn cỏ ngái buồn
Để tin có thật thiên đường trong em
 
Nồng nàn hương tháng giêng đêm…
Giọt thơm nước mắt trăng mềm mặn thơ
Nghiêng hai ngọn nến dại khờ
Thổi cho tắt nhé, ta chờ phục sinh!

 
TỨ TẤU MÙA XUÂN
Trương Nam Hương
 
 
Vợ sai xuống phố
Lựa hoa cúc vàng
Gặp em tình phụ
Về …buồn lang thang
 
Ghé thằng bạn cũ
Khoe thơ Tết này
Bạn cười nhúm nhó
Bảo… vừa chia tay
 
Đành về dối vợ
Cúc không được vàng
Giấu người đổ vỡ
Giấu mình hoang mang
 
Không ai lỗi cả
Sao thơ mãi buồn
Ta nhìn mắt vợ
Xót nhòe nỗi thương!
 
 
BONSAI
Nguyễn Giúp
 
Bonsai - Oằn mình ra cổ thụ!
Ngắm trăng khuya râu dài
Vặn thân non chảy sữa
Mọc tuổi thơ hoang đường
 
Giấc mơ nào trẫy lá
Cho kịp lòng sang xuân?
 
Ngày mặt trời hơ hớ
Hơi thở nào trong veo
Thắp chồi non ngập ngụa
Mưa mau cùng nắng vàng
Xuân thì ta đẻ trái
Em mụn nhọt cơm thơm
Ta nhiều khi nứt thịt
Đuối một đời hóa già
Vết cứa trần u uất
Nỗi sần sùi bày oan
 
Chừng khi em lang bạt
Ta biết ta về đâu?
 
Ngày trần gian soi mói
Đau ngóc ngách nách hang
Còn chi mà bẽn lẽn
Đành trái xanh trái vàng
Chợt khi trong vườn lạ
Bỗng một lần ta bay
Em về coi cổ tích
Khóc trăng sa xuống chiều!

 
THƠ BUỒN THÁNG GIÊNG
Yên Vân Thy 
 
Lắm người không có mùa xuân
Trách chi thơ chẳng nhuốm buồn tháng Giêng?
 
Ai nằm ghế đá công viên
Chiều ba mươi nhớ mẹ hiền quê xa?
 
Ai đi thờ thẫn sân ga
Còi tàu não ruột, không nhà về đâu?
 
Ai người đôi bữa cháo rau
Hoa ơi! Khoe sắc muôn màu cho ai?
 
Pháo bông kệch cỡm nổ dai
Quay lưng ai bước phố dài rụng chân?!
 
Tìm hoài không thấy mùa xuân
Cho thơ lạc điệu sai vần tháng Giêng
Mượn lời CUNG CHÚC TÂN NIÊN
Cầu Trời hai chữ bình yên trong lòng
Thơ xuân viết vội đôi dòng
Chờ xanh mắt ướt, mong hồng môi khô...

 
GIÁ MÀ CÓ MẸ !
Đỗ Thị Kết
 
 
Hàng cau
Chừ đã vươn cao
Mẹ ơi
Mơ ước thuở nào
Giờ đây
Nắng soi rực rỡ vườn cây
Hồng kia đỏ thắm
Mai này vàng tươi
Ngàn hoa khoe sắc
Nhớ Người
Nhớ mùa xuân
Nhớ nụ cười thương yêu
Một đời cực biết bao nhiêu
Tảo tần đâu ngại
Sớm chiều
Nắng mưa
Đậm đà tình cũ chuyện xưa
Lời ru xứ Quảng
Nôi đưa nhịp nhàng
Nào cau xanh với trầu vàng
Dưa hành bánh mứt rộn ràng ngày xuân
Cháu con tíu tít chúc mừng
Mẹ ơi
Cứ tưởng dễ chừng trăm năm
Mẹ gần gũi
Lại xa xăm
Hàng cau trước ngỏ
Bao năm trĩu buồng
Giờ đây con cháu quây quần
Giá mà có mẹ!

 
SÀI GÒN CHIỀU CUỐI NĂM GẶP BẠN
Nguyễn Đăng Trình
 
lạc loài bước giữa phố đông
tình cờ gặp lại bạn đồng hương xưa
niềm vui nói mấy cho vừa
mời nhau chén rượu cò cưa chuyện đời
 
mỗi thằng riêng một cuộc chơi
nhưng cùng dở mếu dở cười như nhau
chưa bốn mươi tóc ngả màu
bạc tiền rỗng túi cháo rau qua ngày
 
thằng tay trắng đứa trắng tay
kiếp tha phương rủi với may đã từng
cụng ly nước mắt rưng rưng
ngóng quê xa núi tiếp rừng cách ngăn
 
giật mình nghe tiếng pháo xuân
nổ vu vơ đuổi nắng tàn đông phai...

 
HUÊ MƯỜI NĂM XA
Nguyễn Vân Thiên
 
Mười năm xa trăm mùa trăng vỡ
Hương giang trôi tóc nữ sinh buồn
Về vườn xưa thềm rêu mai nở
Mơ môi gần đêm Huế chớm xuân
  
Lụa thơm bay chiều xưa qua phố
Nón trăng nghiêng thơ rớt ven cầu
Tuổi ngu ngơ lần đầu biết khổ
Giọt đàn trầm rụng mắt em sâu
 
Mắt em sâu - mười đông xa Huế
Ta về tìm chút nắng xuân hanh
Nhánh sứ già rung rinh tiếng sẻ
Thành Nội chiều thoi thóp rêu xanh
 
Lăng tình đầu em xây đá nhớ
Thơ gọi mùa thông réo hồn thiêng
Thiên An chào người xưa ngờ ngợ
Ta lên đồi đợi Huế ra Giêng.
  
 
CỎ !
Lê Thị Điểm
 
Chỉ là cỏ

thân mềm như lụa

Một cơn gió thoảng

đã nghiêng mình

lặng lẽ giữa muôn hoa khoe sắc

đôi bước chân qua giẫm vô tình

 

Nắng đùa bỡn

phóng ngàn tia lửa

hoa héo tàn, cây đổ mồ hôi

cỏ bướng bỉnh giấu mình khép lá

chờ mưa qua rạo rực đâm chồi

 

Và lốc xoáy và cuồng nộ bão

mưa trắng đồng vọng tiếng ềnh oang

bất chợt mai vàng ươm sắc nắng

mơn mởn chân trời … tít tắp xanh


 

GIÊNG HAI

Nguyễn Hải Triều

 

Chạm cốc vào vầng trăng mùa cũ
Sóng sánh men tràn kí ức tuổi xa
Thoáng hiện khuôn mặt bạn bè
Đang giữa quê sao vẫn nhớ nhà

 

Nguyên sơ cỏ non mời em về thay áo
Lẫn khuất ngàn mây ủ nắng cuối trời
Lạnh thấu xương lùa đàn chim di trú
Cây già giêng hai chồi biếc nhíu mắt cười

 

Bờ cát mịn làn da con gái
Mơn man chớm sóng triền sông
Sóng như gã đàn ông cuồng nhiệt
Coi chừng mùa xuân mất lòng

 

Sông cũng trẻ mặt trời cũng trẻ
Gấp gãy cánh cò chấp chới bình minh
Nuối tiếc đông tàn chờ em tới
Giêng hai tôi chỉ có một mình...
 

 
 
NGHE GIÓ SANG MÙA
Nguyễn Hữu Thuỵ
 
Ta có thâm niên nỗi nhớ nhà
Theo đời lang bạt những phương xa
Bao lần nghe gió sang mùa Tết
Như sáo đoạn hồn run rẩy hoa
 
Lỡ đà một bước để thêm vương
Những đoản tình thơm xuân tha phương
Nhen nhóm trong lòng câu hẹn ước
Thắp chút tình riêng gởi cố hương
 
Có ai về kịp chiều ba mươi
Cành mai đơm nụ đợi tin người
Tưởng đâu từng chuyến tàu xuôi ngược
Còi rúc trong ta nỗi ngậm ngùi.

 
TRĂNG MẬT XUÂN
Trần Thị Cổ Tích
 
Này xống áo, này dép giày, này mũ nón
Hãy tung vào một xó
Ta là xuân nguyên thủy rạng ngời
Đêm huyền dịu, đêm chơi vơi, đêm ngọt ngào
Hương xuân ngây ngất
Ta ngã vào xuân, quyện vào xuân bay lên
Bay lên đỉnh trời bát ngát
Nước bềnh bồng, mây bềnh bồng, gió mơn man
Lời hoa dìu dặt
Ngực biển phập phồng phả làn hơi ấm
Ngàn cây run run bật nảy chồi xuân
Xuân hỡi xuân! Xuân tràn trề mật ngọt
Em, em ơi! Uống cạn môi mềm
Xuân của đất của trời là mãi mãi
Còn xuân đời có trở lại đâu em!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 





 
 
 
THÁNG CHẠP
Nguyễn Ngọc Nghĩa
 
Tháng chạp mùa này cây ngủ muộn
Như em mèo ướt cuộn trong chăn
Cuộn cả mặt trời vào giấc ấm
Tội chút nắng lười cứ loanh quanh
 
Tháng chạp, quỳ vàng chừng se sắt
Bước ai tê buốt mấy cung đường
Chân mỏi nhưng lòng không thể mỏi
Xo vai sợ chạm nỗi yêu thương
 
Tháng chạp xưa và tháng chạp nay
Saigon bỗng dưng cũng lãng mạn
Hoa chợt nở giữa đời lận đận
Chỉ vài bông cũng đủ ngất ngây
 
Tháng chạp đợi xuân về ngõ vắng
Thấp thoáng mưa thấp thoáng bụi hồng
Tháng chạp, áo cơm còn lỗi hẹn
Huống chi lãng tử chút tay không
 
Chiều cuối năm mưa mù màu tóc
Bạc chút tình nhớ nhớ quên quên
Ai vẫy tay bên ngoài cõi hẹn
Xuân đợi ta hay ta đợi xuân?
 
 
BÓNG QUÊ
Nguyễn Giúp
 
 
 
Mưa đâu mà ướt áo
Nhà đâu mà cột kèo
Sông đâu mà lữ khách
Giang hồ về bến xuân?
 
Chiều mái đình cong vút
Thức trăng dậy ban ngày
Chăn trâu còn ngái giấc
Cỏ rối bời bước chân
 
Em xuân thì non lúa
Rạo thanh âm quê nhà
Miên man câu thơ hát
Tiết vàng hoa cải bay…
 
Ngày đi khúc ngõ hẹp
Có con chim chuyền cành
Bà quệt vôi lên lá
Trắng trầu xanh trên tay
 
Ngày ta cùng lật đật
Sẫy tuổi thơ quanh vườn
Ngây ngô đời hoa bắp
Tím nỗi buồn bến sông
 
Ngày ta tìm lận đận
Suốt một bờ ly hương
Em qua cầu gió mỏng
Khách bời bời tha nhân
 
Sẽ ngày thôi bạt gió
Gặp bến xuân cuối trời
Em về không trải cỏ?
Thắp hồn quê lên chơi!

 
GIAO MÙA
Nguyễn Hải Triều
 
Lãng đãng bên đời một chút sương mai
Rét ngọt gói tình vào sợi cỏ
Tơ vàng hong tay em mây ngàn vá gió
Thơm tho mùa xuân qua sông
 
Có gì vui ngoài kia trên đồng
Lúa xanh con gái xôn xao cò trằng
Mẹ bưng nhọc nhằn cẩn vào im lặng
Ánh lên bảy sắc cầu vồng
 
Ai ướp nụ cười gởi qua ngày đông
Xênh xang môi bờ mắt biếc
Bến cũ chờ phía dòng tôi thao thiết
Câu cho em ngân nga khúc tình xuân
 
Mắc vào mênh mông sợi buồn
Đợi người về lau trắng
Hình như đã từ em khoảng lặng
Tôi nghe tiếng gió giao mùa..

 
TUỔI XUÂN XA
Hà Nguyên Dũng 
 
Mãn án giang hồ ta trở lại
vườn xưa cỏ lấp cội mai già
và em cũng hết mùa con gái
đã buộc đời trên bến gió xa
 
Ta về tháng chạp trời xua gió
bẻ những cành khô, bứt lá vàng
xách cuốc ra đồng ta giẫy cỏ
mấy nỗi sầu ta khó khỏa bằng
 
Ngày tàn ráng rựng chân mây đỏ
bóng cuối năm buông mái rạ nhòa
chống cuốc ta nhìn qua bến gió
em biệt mù như tuổi xuân xa
 
Khi em lòng hướng về quê cũ
có thấy ta về đứng cuối vườn
như trong cây còn bao nhiêu nụ
trong ta còn bao nỗi nhớ thương
 
Trở lại tìm nhau nơi cắt rún
tình mất và ta đã chôn nhau
mùa xuân đến viếng hương thơm lựng
ta có mùa xuân chẳng có nhau !
 
 
RƯỢU CUỐI NĂM
Nguyễn Tam Phù Sa
 
Tặng ĐTCa, HNDũng, NHThuỵ, NVThiên
 
cuối năm vấp rượu bạn và ta
năm đứa xa quê bỗng nhớ nhà
lưu lạc bao năm còn chìm nổi
chén bạn, chén tình giục khách đi
 
khách đi chớ hẹn với Thu Bồn
áo rách áo sờn túi rỗng không
đời tuyết thổi vào hai thứ tóc
vẫn chưa giũ sạch mớ bòng bong
 
chí rởm bút cùn toan giấu mặt
như nhiên sang sảng hát cùng mây
cát bụi phiêu bồng trong vạn vật
tử sinh cũng được mấy lần say
 
thì say cho hả tài hoa vặt
rồi sống cho ra phận cỏ cây
đã mua được cái phù vân hão
còn giận đồng hương vận trắng tay
 
rượu cuối năm lúc cụng ly không
nghe gió thổi nát hồn ly xứ
ly xứ, ly xứ! không còn rượu
đành rót phong trần xuống cố hương.

 
BÊN HỒ NON BỘ VỌNG XUÂN
Nguyễn Vân Thiên

Mộng Thái Sơn mà ta thân núi giả
Đành thu mình xem cá kiếng bơi chơi
Chờ em đủ rêu xanh tuổi đá
Thương Lã Vọng đất nung hồ bán nguyệt câu… Thời
 
Rừng tình xanh cây cỏ nguyên sinh
Sao đành là cây đa tí hon giam chậu sứ?
Tay em rất nghệ nhân mà quỷ dữ
Nhánh đời ta không đủ lá che cành

Hoa cỏ diện thời trang rậm rực đón mùa xanh
Tiếng chim cũng khoác xiêm y ngày hội
Thơ phe phẩy đuôi vây cùng cá lội
Non bộ buồn thu thuỷ đối xuân sơn

Nhịp cầu giả bắc ngang con suối giả
Người đá đứng chờ siêu thực nỗi cô đơn
Gió đông tận Đường Thi rơi chiếc lá
Chạm phím đàn Organ điện tử ngân nốt Si giáng tròn
Bão tố dậy hồ con

Hoa đào năm cũ đâu còn
Vọng xuân, ta với hòn non bộ ngồi...
  

NẮNG QUÊ
Hồ Kháng
 
Dịu dàng là ánh nắng quê
Chưa đi đã nhớ chưa về đã mong
Nắng lên đồng lúa xanh rờn
Thêm nồng bụi ớt, thêm thơm luống ngò
Nắng lên thêm trắng cánh cò
Thêm trong giọng hát câu hò cuối thôn
Xa quê chín núi mười non
Từ trong nỗi nhớ ngập hồn nắng quê.

 
... VÀ MÙA XUÂN ĐẾN
Lê Thị Điểm
 

Phía em

Mặt trời bị che khuất

Hoa không nở,

cỏ úa tàn,

cây tong teo còm cõi

thể nào kết trái?

 

Phía em

bão cứ tràn về

nghiêng ngả đêm

 

Phía em

mùa đông như mụ thuỷ độc ác

đem mây giăng xám xịt cả bầu trời

bóng đêm

lạnh lẽo

sợ hãi …

vạn vật hoá đá

 

Một sớm mai

Con chim én nhỏ mang trên mình tia nắng phương nam

Đem mùa xuân

Trải khắp.


 

KHOẢNG TRỜI XUÂN
Nguyễn Văn
 
Ngày tới chậm dỗ lòng thao thức đợi
Một vòng tay mộng mị mở trang xuân
Tàn buổi hẹn chân cuồng si bước tới
Tội nghiệp con tim
Kiên nhẫn vô cùng
 
Người xưa
Biết nhạt nhoà theo sóng vỗ
Có về thăm lối cũ
Dấu phong trần
Cửa đã khép lòng ngây ngô vẫn mở
Để bao lần nặng nợ với hư không
 
Hỏi thật khẽ con bướm vàng dạo ấy
Khi quay về còn bóng dáng ai theo
Cứ lần lữa hẹn lòng mong ngóng mãi
Một chiều xuân bất chợt giữa trăm chiều
 
Và cả trăm chiều chân không về bến
Sợi tình xưa đã điểm bạc trên đầu
Xuân trở lại, có bao giờ người đến
Trong hoa vàng tiềm ẩn chút hương sâu
 
Thôi đành vậy
Với bao mùa
Rộn rã
Nhớ và quên
Như gió thoảng qua rừng
Nâng chén ấm nguôi khuây lòng buốt giá
Cứ đi về hâm lại khoảng trời xuân.
 

CẦM CHỔI SỚM XUÂN
Thiện Mỹ Giang
 
Sớm xuân cầm chổi quét nhà
Bao tàn thuốc đốt đêm qua nỗi buồn
Trung du thương biển nhớ nguồn
Tình chung mấy kẻ? Tuổi xuân mấy lần?
 
Sớm xuân cầm chổi quét sân
Xót hoa hoá rác... bâng khuâng...thẫn thờ...
Giấy nhàu đau nửa trang thơ
Tháng ngày lịch cũ mấy tờ nhoè sương
 
Sớm xuân cầm chổi quét vườn
Vui nhìn lộc biếc thêm thương là vàng
Chổi ơi! Xin hãy nhẹ nhàng
Kẻo đau hồn lá - lá vàng mùa xuân
 
Sớm xuân cầm chổi quét đường
Sạch bao rác bụi ngày thường bẩn chân
Mong ai dẫu chỉ một lần
Bàn chân chạnh nhớ dấu chân tìm về!
 

MÀU HOÀNG HOA XUÂN
Ngã Du Tử
 

 Ngày cứ mãi trôi theo dòng sông bạc
 Như cơ hồ đánh đố với người thơ
 Mơ trùng dương dậy sóng giục giang hồ
 Đêm kỳ dịu,- Em cung trầm suy niệm

 Đời trước mặt thơ ngọc ngà tương tiến
 Bước thăng hoa ngày đơm sắc hương lòng
 Sợi nắng vàng căng như dây đàn căng
 Ngôn ngữ gọi lung linh nghìn ánh mắt

 Tiếng xuân ca cứ ngọt ngào rót mật
 Hồn đê mê , hởi cung bậc thăng trầm
 (Nghe lầm than hóa đá đứng lặng căm
 Thềm hiu quạnh có xanh màu ngọc bích?)

 Tiếng em hát man man làn nước biếc
 Dòng sông êm thân ái chảy về nguồn
 Đóa xuân vàng thèm khát đến vàng thơm
 Dâng tha thiết cho đời thơm đến vậy

 Xuân ngao du từ ngàn xưa trỗi dậy
 Màu hoàng hoa ấm áp cõi lòng ta
 Suối yêu thương tuôn chảy rất thực thà
 Muôn trìu mến thả tơ lòng cảm xúc.


 BÊN TRIÊN XUÂN
 Ngã Du Tử

 Sang bên kia lỡ chuyến tàu
 Thì thôi vẫn cứ như màu nguyên xuân
 Tình tôi tinh thể trong ngần
 Gọi em từ cuộc phong trần hôm mai

 Trãi qua bao giấc mộng dài
 Áo xưa cất giữ trên đài tự do
 Ta về ru những âu lo
 Lời trăm năm đụng câu hò quê hương

 Ba mươi năm giấc mộng thường
 Thì thầm với những yêu thương chín bầm
 Tơ vương cùng nhịp thăng trầm
 Dòng thời gian chảy trong lòng tinh khôi

 Trăng ơi còn sáng bên đời
 Ta về hát dưới chân đồi an nhiên
 Ru ta tròn giấc mộng hiền
 Lời thơ ta dệt bên triền cảo thơm.
 
Xuân của đất của trời là mãi mãi
Còn xuân đời có trở lại đâu em!