Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

NGỦ ĐÊM CAM-PU-CHIA - Võ Công Liêm





      NGỦ ĐÊM CAM-PU-CHIA

 

ta chiêm nghiệm để thấy mình là phiến diện

giữa cõi đời vô vị vô lai nhi vô bất vi

há hốc mồm

nghe âm vang đồng vọng

biến mình cát bụi với hư không

đá ngậm ngùi

từng hồi chuông đổ bước lên đường vang dội tiếng ngàn sau

ôi! angkor phép nhiệm mầu ngày đó đã lên ngôi hoàng đế

ngã mạn hay bỉ ngạn

đố trần gian có được một mỉm cười tứ phiá nhìn nhau

đế thiên đế thích! sao người âm thầm thế?

dưới chân đền chôn dấu một triều thiêng

ngáp phải gió

hồn điêu đứng hóa điên khùng vì; khủng khiếp!

một ngàn năm lồ lộ sáng bình minh

ta thất thố:

bởi trí tuệ đã vượt thời gian bao thế kỷ

điệu trần truồng uốn khúc mấy triều dâng

mặt từ bi nằm lịm dưới thân mòn

gân cổ thụ phủ lấp tiền kiếp trước

chận chân người mặt trắng vẫn điềm nhiên

trăng thanh bạch thách thức cùng tuế nguyệt

khấn nguyện cùng người chế ngự cõi trần ai

áo nghĩa thư khoát lên mình dẫn độ đến tiền thân

đá nực cười thế gian hay bắt bóng

bóng vô hình hay ảo hóa với hư vô

 

đế thiên ẩn mình trong đá chết giữa trời cao lồng lộng cõi phù vân

đế thích ánh hào quang rực sáng khắp muôn phương như-tế-độ

tiên thiên thánh giáo:

ừ! angkor wat

ừ! angkor thom

ôi! bayon jayavaraman 7 kinh thiên động điạ giữa trần đời vô-hữu

trong thinh không nghe như hư không

baphranahabohimphrimanna! sấm động ./.

 

VÕ CÔNG LIÊM

(siem-reap/cambodia 29/30/31 may 2013)

Lên sóng lúc 16:19 ngày 08.6.2013