Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

NGƯỚC NHÌN TRỜI XANH - Huỳnh Minh Tâm

 
 
 
NGƯỚC NHÌN TRỜI XANH
 
 
dẫu cố gắng xiết bao, thực ra tôi biết về thế gian quá ít
rất ít ỏi là đằng khác, thực ra không biết gì đúng hơn
biết gì đâu cuộc sống đầy ắp âu lo trắc trở
điểm tựa chỉ mơ hồ nhỏ nhoi
+
những cuộc chém giết tay anh chị phim ảnh trò đùa hí hửng
cuộc mua bán đổi chác danh dự vài đồng tiền lẻ chén rượu giải sầu
đời sống muôn màu muôn vẻ ảo hóa khôn lường ngước nhìn trời xanh tháng bảy
tưởng chị Hai đang gánh thơm trên rẻo núi cao chị Hai đang trồng vài khóm hoa
             trên mộ những người vô danh
+
như cuộc tập bơi, đôi khi, bị ngộp thở, bị sặc nước, quẫy đạp, lo sợ, tím tái
những chú tôm đã nâng đỡ tấm thân nặng nề thịt và rau xanh, cá bống và muối mè
trồi lên mặt nước, ngước nhìn trời xanh, tôi mỉm cười và khóc
khóc rống thật to như bị bò đá tuổi 13
+
chị Hai nằm thiêm thiếp thẳng đuột thườn thượt, không nhắc tôi mỗi
sáng hát một
             ca khúc, trong tấm vải liệm
dẫu cố gắng xiết bao, thực ra tôi biết về thế gian quá ít
ngước nhìn trời xanh, tôi mỉm cười
thổn thức và xúc động, sau mùa đông những hàng cây bờ giậu lại đua chen tươi tốt
+
những  chấm sao xanh tôi ước gặp lại chị Hai điểm tựa cuộc đời nhỏ nhoi bí mật
thưa với chị Hai rằng chị Hai không chết
mỗi sáng tôi vẫn hát một ca khúc cuộc đời
tôi còn làm thơ, viết vài điều vớ vẩn tình yêu và ngước nhìn trời xanh
 
Huỳnh Minh Tâm
GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc, Quảng Nam
 
Lên sóng lúc 15:16 ngày 19.11.2011