Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

NGƯỜI VỀ QUÊ CŨ - Phan Đắc Lữ

 
 
NGƯỜI VỀ QUÊ CŨ

 

Mỗi lần về thăm quê lòng lại băn khoăn

Không biết còn ai – ai còn ai mất ?

Đi ngu ngơ có còn ai nhận mặt ?

Bà con xa – thân tộc – láng giềng gần .

 

Về thăm quê như Từ Thức về trần

Chỉ khác bởi ta cận kề tuổi hạc

Giếng làng lấp không gội đầu tóc bạc

Ra bến sông Thu nhìn bên lở bên bồi .

 

Rửa mặt phong trần sông cứ thản nhiên trôi

Có nhận ra ta : Người bạn thời thơ bé ?

Ta trang trải hết một đời trai trẻ

Trôi phiêu lưu không nhận diện bến bờ .

 

Giũ áo phong sương sông cứ chảy lặng lờ

Bên đục bên trong hai dòng lẫn lộn

Thương và nhớ nơi chôn nhau cắt rốn

Còn đâu quê…ngày lá rụng lại cội nguồn !

 

Đi lang thang như một giấc mơ buồn

Đất cố tổ không còn hình dáng cũ

Cây đa bên cồn trôi năm lụt lũ

Vườn nhà xưa giờ đổi chủ thay người .

  

 

Ba mươi năm chiến tranh máu lửa ngút trời

Mồ mả ông cha đạn bom xéo dày tan nát

Mộ gió nghĩa trang hàng hàng lớp lớp

Ngày thanh minh hương khói tỏa đìu hiu .

 

Quá nửa đời người vui ít buồn nhiều

Đất địa linh chôn hiền tài nhân kiệt

Nhân kiệt hiền tài ra đi rồi biền biệt

Bỏ lại quê lơ láo bọn gian thần .

 

Đi giữa đường làng tưởng nhớ tiền nhân

Bốn trăm năm theo Nguyễn Hoàng mở đất

Phá thạch khai sơn dựng làng lập ấp

Đất địa linh nay mất trắng bởi cường quyền .

 

Mỗi lần về thăm quê lòng nặng ưu phiền

Thắp một nén hương vái mười phương tám hướng

Tạ tội với Tổ Tiên : Xin Người lòng độ lượng

Lại ra đi .Có còn tuổi để quay về ?

 

Bảo An , tháng 10- 2012

PHAN ĐẮC LỮ

 

Lên sóng lúc 08:17 ngày 27.03.2013