Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

NGUYỄN GIÚP, THƠ và QUÊ HƯƠNG và TÔI

 
 
 
 
NGUYỄN GIÚP, THƠ VÀ QUÊ HƯƠNG VÀ TÔI
              
                 Kính tặng nhà thơ Nguyễn Giúp, nhân đọc hai bài thơ Tôi & Sông,
Đất & Tôi của nhà thơ đăng trên Văn chương Việt, ngày 26/6/2011.

 

 
Nguyễn Giúp viết thơ máu lửa chảy đầy trời

về quê hương “khuôn mặt người quen chảy dài mùa màng”

đẹp như những cô gái màu mỡ phù sa gánh nước tưới rau

khát vọng ngọn núi lửa bao nhiêu năm

chợt nổ tung

hoa lửa mênh mông vòm trời đầy sao

Nguyễn giúp gợi lòng tôi một ánh nhìn viễn tượng trù phú

“lục tung nỗi nhớ nhà lại gặp sắn khoai lận đận”

“bờ kia đồng dế non ngậm gió”

“bờ kêu một thớ trăng vuông”

+

tôi đã cắm ngọn sào ở một bờ trăng lâu quá

tôi đã đẫy giấc với những mùa trăng hây hẩy

và mơ ôm và siết và chi chi rất chi chi… với những cô gái đẹp

mùi da non mùi xương non mùi sườn non mùi đèo non mùi bắp non mùi dưa

non mùi cà non mùi lúa non

mà sao không gặp một giấc mơ

“xuân thì trổ ngực em”

mơ mơ màng màng lãng mạn thi ca

Nguyễn Giúp đã chửi “tôi”

“từng ấy tha phương đành lỗi quê nhà”

+

“Tôi” là chủ ngữ của Nguyễn Giúp đi từ bản ngã đến sông

“có tôi quay về chốn cũ bãi bồi quê cha quê mẹ”

“Tôi” là điểm sáng ban đầu là mũi tên trong cung

“Sông” là vị ngữ là hành trình là mũi tên trên đường bay định mệnh

“Sông” không hề biết trước

“Tôi & Sông” là cuộc ra đi của Nguyễn Giúp

tha phương nợ quê nhà tha phương những cũ kỹ mê ly

“Chiêm Sơn chiều quay khung tơ

anh hùng cọ núi xương khô”

thơ đánh đu trên dây xiếc

thơ phả hơi thăm thẳm kỳ hồ lang bạt

mà quê nhà cố xứ “ bê vàng ngây ngô bú mẹ”

là sơn khê ảo ảnh

+

Nguyễn Giúp thả hồn vào đất

“một lát cuốc chôn nhau thai vào đất

ký thác ngày mẹ tôi đẻ ra tôi”

tôi chợt hiểu ra

đất là mẹ của vũ trụ

đất là mẹ của muôn loài

đất không sinh ra không tự mất đi

đất Quảng Nam mang số phận của Nguyễn Giúp

đất là cuộc sống của Nguyễn Giúp

“mặc cát sỏi níu cây sào cắm phập

tôi vẫy tay thiên di”

+

mật ở đâu trong Nguyễn Giúp mà Nguyễn Giúp làm mật quê hương

“tạ lỗi sinh thành cho con đổi giọng

tôi sinh tôi lẫn tránh tôi suốt đời bạt xứ”

ngỡ Nguyễn Giúp là chiếc gương để tôi soi gương mặt mình chòm râu đá bạc

mà Nguyễn Giúp là chiếc gương thật “ thằng giang hồ đầu hói”

“ảo ảnh trong kia cười hô hố”

+

Nguyễn Giúp như một con sóng đổ ập vào tôi

quê hương thân quen mà xa lạ vô cùng

“ vườn nhà phân heo phân bò buổi giêng hai chưa ngậm”

Nguyễn giúp đứng như trời trồng ở đâu đó quán cóc đìu hiu quán gió đìu

hiu quán ngủ đìu hiu

Nguyễn Giúp khóc hay cười ở quê nhà mái đình rêu câu hát nương dâu

Nguyễn giúp chửi “tôi” là đồ gặm nhấm

tôi rất đau Nguyễn Giúp đau nghìn lần

“ ngập ngụa nắng cây cầu dang đôi chân hạn hán”

 

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc, Quảng Nam

 

 

 

HAI BÀI THƠ CỦA NGUYỄN GIÚP 

 

Tôi & Sông

 

Ngược sông Thu

Chào những ban mai

Chào những chiều tà

Có tôi quay về chốn cũ

Bãi bồi quê cha quê mẹ

Xanh non lúa non dâu

Mỏng mảnh nỗi niềm sông từng hồi thức

Khuôn mặt người quen chảy dài mùa màng

Đêm quê họ mỏi lòng nguồn cội

Tre cong đời tre gửi vào đất đai khúc chiết

Lục tung nỗi nhớ nhà lại gặp sắn khoai lận đận

Nửa đời không giấc mơ buổi trăng

Làm sao như con bê vàng ngây ngô bú mẹ

Làm sao bẻ thân lau mà cờ

Cho tôi trắng cơn khát

Cho tôi đói

Cho tôi quay về không một mảnh

Cho tôi ngấm tôi mà lột cả

Sông ơi! Cắm cây sào xuống đáy

Cát sỏi xì xào

Cầm vào đây thật chặt cho tôi buộc con thuyền người dưng

Bên kia đồng dế non ngậm gió

Bờ kêu một thớ trăng vuông

Đất ơi! Nước ơi! Mái đình rêu

Người ơi! Câu hát xưa nương dâu

Tình yêu mở ra đất đai cày lật

Ta từng ấy tha phương đành lỗi quê nhà

Chiêm Sơn chiều quay khung tơ

Xuân thì trổ ngực em có về

Ra đồng mần… quản chi áo rách

Quay xuống mà cạn sông

Chắp hai tay lên ngực lạy với lòng Quảng Nam

U u trăm năm ngàn năm cỏ dựng

Anh hùng cọ núi xương khô

Mới hay da thịt mẹ cha

Mới hay Kim Tích vào quê kiểng

Một nấm mồ vôi phủ cỏ voi

Một ngụm nước đầy nhổ sào

Thả trôi…

Tôi & Sông thành biển.

 

 

Đất & Tôi

 

Một lát cuốc chôn nhau thai vào đất

Ký thác ngày mẹ tôi đẻ ra tôi

Mặt trời màu đỏ tôi chưa nhìn thấy nhưng chắc chắn nó rất lớn và bao trùm

Ngập ngụa nắng tôi như cây cầu dang đôi chân hạn hán

Những bước đi khác gì nhau mà số phận

Tôi bội bạc mép vườn nhà cú kêu

Mặc cát sỏi níu cây sào cắm phặp

Tôi vẫy tay thiên di

 

Đứt ruột vườn nhà phân heo phân bò

Buổi giêng hai chưa ngậm

Lúa chưa kịp mẩy đòng bọc thai

Chỉ rét mỏng tràn khe bật thức hướng nhìn cỏ dậy

Tôi từ đây đất khách quê người!

 

Tạ lỗi sinh thành cho con đổi giọng

Chối bỏ lưng trâu và bọc tất mười đầu ngón chân mang khai

Tôi dọc ngang đất nước mình thấy đâu cũng đẹp như chiều

Miệng lưỡi giàu lên hơn chín tháng mười ngày thai nghén

Tôi lột tôi xưa bỏ chợ

Tôi sinh tôi lẫn tránh tôi suốt đời bạt xứ

 

Những tối buồn soi gương bắt gặp thằng giang hồ đầu hói

Tôi nhận ra tôi xưa nhiều nét giống

Ảnh ảo trong kia cười hô hố nghe rất quen mà không quen

Hắn đã già hắn phải chết

Huyệt mộ mai sau hắn có về nằm cạnh

Dự cảm nơi chôn nhau

Một lát cuốc đã buồn như mọi chiều râm kính

Đất cứ âm âm lần sinh hạ

Cha tôi nín thở… cười.

 

 

Nguyễn Giúp