Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

NGUYÊN QUÁN CON NGƯỜI - Huỳh Minh Tâm

 
 
NGUYÊN QUÁN CON NGƯỜI
 

Tiếng gọi cất lên từ thẳm sâu gia tài bộ tộc
Ông bà cha mẹ tôi xương cốt những người đã rời xa
                                         đời sống trần tục
Quê nhà tôi đâu những ngày mưa dầm những đêm lũ quét
 
Máu mủ tôi từ đâu sinh ra ánh mắt tôi ai tạo dựng
Cái mũi tôi sao ngửi được mùi hăng nồng của cỏ gú
                     cỏ mật cỏ lác cỏ chỉ cỏ kim
Cái lưỡi sao nhấm được vị chua của chanh vị ngọt của quít
 
Trí não tôi ai cấy trồng những suy nghĩ đần độn hoặc
                                   mơ tưởng viễn vông
Giọng nói  sao đặc sệt giọng Quảng (nam-nôm) nhà quê
                         trùng điệp núi non heo rừng bìm bịp chồn
                                                             cáo và chú gà núi
 
Tôi đi tìm nguyên quán
Nguyên quán mờ xa
 
Những người chết không trả lời mờ mịt đường về
Những người sống không trả lời vũ điệu của đồng tiền
                                                      và nước mắt
 
Những người bạn kỳ hồ bỏ quê đi làm ăn tứ xứ
Ngày về
Gương mặt sực dầu mỡ đôi bàn tay giá lạnh
Chỉ giọng nói vẫn đặc sệt thổ âm
 
 
Vài người thân ngày về
Mang theo một chai rượu trắng một bầu thơ xanh
Đã cùng tôi ma ám trên con đường gánh gồng chữ nghĩa và
      huênh hoang về vẻ đẹp của trái bòn bon
Ăn một bát mì cá tràu như đã trả xong món nợ quê nhà đất còn
          lưu giữ buồng nhau máu rốn
 
Trên  cánh đồng mẹ tôi đã cấy trồng tôi cũng đã từng gặt hái
Và những đêm tôi miên man nằm nghe tiếng dế tuổi thơ
Đôi khi xa lạ xiết bao gần gũi xiết bao
 
Tiếng gọi cất lên từ thẳm sâu quá khứ những cuộc gặp mặt
                                           những lần ly tán
đến tương lai những ngọn gió chưa sinh ra và những
                                      ngọn gió đã chết đi
 
HUỲNH MINH TÂM