Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

NHÌN NHỮNG MÙA THU ĐI

                   NHIỀU TÁC GIẢ
 
 
 
MÙA THU
Nguyễn Đông Nhật
 
1.
Chầm chậm, màu nắng nhạt đi
và ngày đang thu về những nốt nhạc thừa.
Chưa có gì rơi, một cành khô gãy
màu hoa nở vội vàng hay một loài chim báo tin.
Tiếng mưa theo ý nghĩ, dài hơn
những hàng cây muốn nép vào nhau, nhưng dường như có tiếng lá rụng
một thoáng rung mình nhẹ lướt qua.
2.
Nỗi cô đơn dịu dàng, như một thói quen
choàng lên quầng trăng ẩm ướt
nhưng lá cỏ đêm dưới trời sương
không ngần ngại mở ra những đôi mắt rạo rực.
Tiếng động sáng chói của ngày qua vọng về
không tiêu phí bằng sự ầm ĩ vô ích
dồn tụ trong thời khắc chờ tái sinh.
3.
Những màu áo dần tươi trên đường phố lắng bụi
Ngoài đồng, vết bánh xe băng qua thửa ruộng.
Trong hơi thở thêm một phần khí ẩm
( ôi những suy nghĩ của người thức đêm ).
Tiếng trống ếch đàn em trong xóm đêm
hồi còi đục trầm trên bến cảng
mang mùa thu ra đi.
 
Đà Nẵng 1985
 

 

SÀI GÒN MƠ THU ĐẤT BẮC

Nguyễn Vân Thiên

 

Mùa thu Sài Gòn làm gì có, Thơ ơi!

Sao hồn anh mãi xạc xào rơi tiếng lá

Thơ dắt chân đi, lạc mưa khuya phố lạ

Buốt heo may hun hút nửa đời

 

Em mang vào tặng anh thoáng thu xanh đất Bắc

Mùi hoa sữa say hồn gió phương Nam

Một chút tình thơm hương cốm Tràng An

Vị chè sen góc phố Khâm Thiên

Xui môi ngoan hiền

Cuồng điên bùng cháy

 

Hết nắng rồi mưa, Sài gòn trăm năm vẫn vậy

Buồn vui như khách lạ đến rồi đi

Quán quen

Cà phê đen

Luân hồi quay băng Sơn Ca Bảy

 

- Ướt lạnh tình buồn mơ chút nắng thuỷ tinh

Mưa vẫn mưa bay tháp cổ đời mình-

 

Ngồi chiêm bao mượn môi mắt người tình

Cho em dắt anh đi trắng đêm thu Hà Nội

Một chút tình điên cuối đời muộn vội

Bay theo sương mù lãng đãng hồ Tây

 
 

VÀ HEO MAY GIÓ

Nguyễn Tấn Sĩ


 

phố tàng ẩn một ngày rêu
Tường vôi chơm chớm nghiêng theo phía mùa
Người về nghiêng phía cơn mưa
Chào con ngõ hẹp, xin thưa tôi buồn

Vỡ tan bong bóng mặt đường
Một đôi chân nhớ cứ bương bã tìm
Phố tàng ẩn một trái tim
chút tình xưa đã khuất chìm nơi đâu
ngồi im ỉm ở đầu cầu
tôi đang hóa đá tự sâu thẳm lòng

chùm dây điện rối bòng bong
gởi xanh xao sáng và mong điều gì

đêm rồi cũng phải ra đi
mùa thu vừa mới vô vi chân ngày
tôi còn ở với cơn say
chờ em làm gió heo may...
vẫn chờ

 
 
 
THU XƯA
Đynh Trầm Ca 


Mùa thu, sao lá không vàng
Sân rêu, khóm trúc đã tàn từ lâu
Em đi xa tự năm nào
Để cho cam qúyt mận đào bỗng chua
Tôi về vườn cũ ngày mưa
Ngu ngơ không biết đời trưa hay chiều
Từ ngày lạc dấu thương yêu
Tôi đi về phía quạnh hiu đất trời
Mùa thu, sao lá không rơi
Ngồi nghe vàng rụng vào thời xa xăm
Giọt ngâu rớt trúng chỗ nằm
Em làm sao biết đời căm lạnh rồi
Có ai về đó cùng tôi
Phải em ngòai giếng làm rơi tiếng gầu ?
Sao tim tôi chợt nhói đau
Vết bùn chân nhỏ in ngòai cầu ao
Tiếng em cười tự thu nào
Mà nghe rúc rích bên bờ dậu thưa
Em gọi tôi ở ngòai mưa
Hay cơn gió lạnh nào vừa qua sông ?
Sao em không chọn mùa đông
Mà đi lấy chồng lại đúng mùa thu
Để vườn cũ giữa thâm u
Để tôi sống giữa sa mù chiêm bao ? 


 
 
 
TẬN CÙNG MÙA THU
Võ Kim Ngân 
 
 
Đi tới tận cùng mùa thu
Đắng đót cúc vàng nở muộn
Nụ cười đi qua nước mắt
Rỡ ràng ngọt đắng yêu thương.
 
Đi tới tận cùng mùa thu
Mùa không là mùa rõ rệt
Sương chẳng là sương ngỡ ngàng
Nắng cũng không là màu nắng...
 
Một màu trong như giấc mơ
Lá cũng nhuộm màu khác lạ
Thả rơi ký ức vô hình
Dòng sông đời trôi bình lặng.
 
Đi tới tận cùng mùa thu
Thời gian như là cổ tích
Con đò nhân gian trắc trở
Tìm về bến đậu bình an.
 
Miên man mùa thu Hà Nội
Sắt se nỗi nhớ giao mùa
Kỷ niệm chìm trong dĩ vãng
Mùa thu về ai hay ?
 
 
RỒI EM SẼ VUI
Nguyễn Giúp
 
 
Rồi em sẽ vui như chưa lần có nỗi buồn
Những lá thư đã cùn không cứa đứt một buổi chiều
Tình rơi trên phố
Người đi đường không nhặt nhạnh
Chiếc ô non se sắt đến vàng thu
Thở đều những đam mê ta trở về lầm lủi
Đôi bàn tay sấp ngửa
Một đi hai ở
Tình ơi
 
Rồi sẽ cạn nỗi buồn này như rượu tàn một ta ngồi dốc
Bóng ai nhập nhòe cuối con đường
Mắt em cay
Bụng ta đầy rượu đắng
Môi ấm đêm qua rét cóng ngày mai
Trời đã sang mùa
Em đã xa
Sẽ chim non chuyền cành định hình đường bay
Lá bắt đầu rơi
Bức tranh mùa thu ai vẽ
Mà chiều nay phố lạ đến ngỡ ngàng
Tình vỡ
Mắt em hay khúc sông này cuộn sóng
Nỗi lòng ta vừa trăng mọc ban ngày
 
 
Rồi em sẽ vui
Niềm vui sang thu
Rửa sạch tâm hồn cỏ mọc
Một thoáng xanh rì vụt trôi
Ta nghe tiếng gót giày người đi thật rõ
Vẽ lên mặt đường chùm giai điệu cô đơn
Có ai đang ngồi hát bên thềm chiều
Rồi em sẽ vui…