Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

NHỚ MẸ MÙA VU LAN

                                        
 
 
GIỖ MẸ
Hoàng Thuỷ Biển
 
ngực con khô dấu xanh vết xâm
dưới da chưa cầm máu dao đâm
từ quê nhà tin sang mẹ mất
tay che mặt, nước mắt lăn thầm.
 
mẹ cành khô giữa giông gió nay
kinh đêm lần hạt chuỗi trong tay
thời chinh chiến nôi con thúng trước
thúng sau lỉnh kỉnh mớ đoạ đày.
 
nhà mẹ, chỗ con ra, mái tranh
mưa trời gió núi từng đêm thăm
giường phía dột dành riêng cho mẹ
phía ráo khô lót áo con nằm.
 
nhiều đêm mắt ngó ánh sao khuya
tìm chưa ra--sao dẫn lối về
trái tim mẹ chỗ con thường trú
mơ về gần áp tai lắng nghe.
 
cầu kinh chiều nay con uống say
cho buồn đau lên hai mắt cay
lệ chảy dài quanh cây nến thắp
đưa mẹ về cao trên cõi mây.
 
 
NHỚ MẸ
Phụng Lam
 
Chiều
đánh đu thời gian nỗi nhớ
Mẹ kéo sợi ngày dài ra
uốn sợi đêm ngắn lại
tấm mẳn chắt chiu
cho con đủ cơm lành áo
ra đời phải là hạt gạo trên sàng.
 
Phía chân trời
chim bói sóng lang thang
ngước vầng trăng ảo mờ tròn khuyết
làm sao có thể vôi lòng
không thấm thía…
 
Sóng biển khuya hành khất miếng đêm
hành khất nỗi niềm
con tựa ngực thời gian huyền mật.
 
 

MẸ QUÊ

Lê Thị Điểm

 

Mẹ ra thăm cháu phố xa

Nghe đài dự báo quê nhà bão giông

Vào ra lửa đốt trong lòng

Luống khoai đã dỡ, lúa đồng gặt chưa ?

Gió lùa qua vách phên thưa

Thằng Côi, con Cút rét thừa thiếu cơm

Mấy bà chòm xóm neo đơn

Đến khi tối lửa tắt đèn ai sang…

 

Hoa sen nở giữa ao làng

Liệu qua giông bão lụi tàn hay không ?

Phố phường nhà lớn người đông

Mấy ai hiểu hết tấm lòng mẹ quê
 

 

KÝ ỨC MẸ
Huỳnh Minh Tâm


những chuyến tàu vùn vụt trôi qua cuộc đời tôi
trôi qua những đám cỏ gà vườn mẹ tôi tuổi mười bảy
bây giờ chúng vẫn ầm ì như thế
mẹ tôi tóc bạc nằm nghỉ trên đồi

những chuyến tàu đánh thức tôi chạy hoang trưa hè   nung lửa
mẹ tôi khóc nhớ trăng xưa
tôi cù lần nằm nhai chữ nghĩa
mẹ tôi buồn ngày tảo mộ cỏ xanh

tôi vẫn luôn quay về nơi cuộc đời đã được sắp đặt
không hề nghĩ có một nơi khác
mẹ tôi hoa lá lan man giấc mộng cánh đồng
vẫn mong ngóng tôi vượt qua những cám dỗ tầm thường nhạt nhẽo

khi âm thanh rin rít cát bụi ném vào gương mặt tôi
những người thân yêu hoa rụng tơi bời
sấp ngửa đôi bàn tay nhân thê
gieo đôi bờ chiếc bóng mẹ thực, hư.

 
 
MẸ VẪN NGOÁY TRẦU
Nguyễn Giúp
 
Trộn trệu đời mình trong ống ngoáy
Mẹ dằm chí thú xác trầu cay
Được chăng một thằng trở lại
Mom mem bả đã hóa trầm
Đêm khuya
Tay gầy nhuộm đỏ
Bàn chân hết mòn
Màu pha lê bước
Ở phía lạch nguồn
Những đứa con bất tử
Có về bện trắng giấc mơ ?
Ống ngoáy tròn xoay mẹ mở tung kiếng cửa
Bầy sao vụt trời đêm ...
Hoa lửa kết thành đại ngàn thương nhớ
Ống ngoáy chao nghiêng màu máu ngã trào
Tĩnh tại
Tròn xoay , tròn xoay
Mẹ vẫn ngoáy trầu .
 

 


 

 
 
RẰM THÁNG BẢY
Phan Hoàng Phương 
 
Đêm nay
Chuyến tàu chở người từ cõi âm về đông nghẹt
Con không dám ra sân ga đón người
Không dám nhìn sâu vào di ảnh của người
Vì lại sợ người tin cậy
 
Ngày ấy, người đã dặn con điều gì
Trước khi nhắm mắt xuôi tay
Con đã ghi nhớ trong tim mà không làm được vậy
 
Người ơi
Chúng con đã từng ở cạnh nhau
Cùng bảo bọc trong những ý nghĩ của nhau
Thế mà giờ đây, chúng con ở cạnh nhau mà cách biệt tựa âm
dương
 
Giá như ngày đó
Người đừng đưa con đến dòng sông
U u mang mang như tiền định
Đừng để con chạm tay vào mặt nước
Lộ dần ham muốn trần gian
 
Đêm nay
Trăng trôi về một phía
Mây dạt về một phía
Lòng con đầy nỗi lo âu
Liệu mai kia hương khói có xa dần?
 
Chuyến tàu lại rời ga
Con sấp ngửa chạy theo mà không ai hay biết
Con biết sẽ có ngày con được cùng người quay trở lại
Kiếm tìm ý nghĩa trần gian.
 
 
LÁ TRẦU VÀNG
Nguyễn Vân Thiên
 
                Theo tứ thơ của Phạm Đình Yên
 
Cỏ mọc quanh thềm, liếp tre xiêu quạnh quẽ
Trên trang thờ phủ bụi chiếc bình vôi
Còn ấm hơi ngạch cửa mẹ quen ngồi
Đêm đêm têm trầu ngóng con xa bạc tóc
 
Tàu cau rụng giật mình rưng rưng khóc
Con thẫn thờ ra đứng ngõ sau
Trầu vàng rơi lả tả dưới gốc cau
Nỗi đau hình trái tim con cúi nhặt
 
Nhớ thương trào tuôn theo nước mắt
Mẹ ơi! Con gọi khắp vườn hoang
Rêu xanh đốt cau chứng tích thời gian
Mười năm xa quê, mười năm con mất mẹ
 
Từng chiếc
Từng chiếc
Lá trầu vàng
Rơi
Rơi
Lặng lẽ
Khẽ chạm tim con, đau nhói vết thương đời
Mẹ ơi! Mẹ ơi!
 

 

CHỈ CÓ MẸ

Ngô Hà Phương 

 

Chỉ có mái nhà mẹ che con là ấm nhất
Bếp lửa sớm khuya nồng đượm
Ngọn đèn tim mẹ khâu đêm

 

Chỉ có con đường vòng gốc đa, giếng nước
Con đường mẹ đưa con đến lớp
Là đủ sức vươn theo suốt cả đời người

 

Chỉ có ngôi làng mẹ còng lưng với tép
Với củi bên gò, với cỏ dưới trưa
Là đủ sức nuôi con một tình yêu mãnh liệt

 

Chỉ có dòng sông mẹ, ngày đêm con tắm mát
Lặn bắt bóng chiều bỏ giỏ tuổi thơ
Là đủ sức chở con vào biển lớn

 

Trong chao lượn tâm hồn
Đất nước là khung trời lồng lộng
Mẹ của con là chiếc dây diều!

 

 

KHÓI VU LAN

Nguyễn Tấn Sĩ

 


Mẹ còn bận bịu chợ quê
Buồn tro vàng mã không về vu lan

Con đò xưa hết sang ngang
Xếp con thuyền giấy mà man mác buồn

Mẹ là trái đất hình vuông
Sáu mặt xúc xắc cuống cuồng con chơi

Còn đâu nữa một bầu trời
Lưng cong vì nỗi cuộc đời cong hơn

Cơm dưa mắm..nhẹ oán hờn
Mẹ lên trời với mây rờn rợn bay

Vầng trăng đà chín cơn say
Mùa thu đã giục heo may bốn bề

Hết rồi những nẽo chợ quê
Chờ chi ! khói bếp không về nữa đâu

Mẹ còn bận bịu thiên thâu
Gió đưa vàng mã theo câu thơ buồn