Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

NIỆM KHÚC HOA HỒNG - nhiều Tác giả

 
 
 
 
NIỆM KHÚC HOA HỒNG
Nguyễn Hữu Thuỵ
 
Thơ có cánh thơ bay
Bỏ lại tình ta không đất đứng
Trời đang mơ treo nỗi buồn chín lửng
Thương một đời cộng lại cũng bẳng không
 
Mong chi ai ru niệm khúc hoa hồng
Nghe trong nắng u hương còn phảng phất
Giữa ngày rằm hiền khô như mắt Phật
Cũng mặn lòng nhỏ giọt rưng rưng
 
Cuối một tình yêu chịu nỗi đau chung
Tìm lại tên mình trong màu xanh rất mới
Khi hồn hoa vốn thường vô tội
Trái tim người xin hương khói cho nhau
 
Thơ sẵn cánh thơ bay
Muốn đuổi theo cũng chỉ còn hoá gió
Thương một đời có ta hụt lỡ
Chuyến đò tình vừa chở giấc xuân xa.
 
 
NGÀY TÌNH YÊU KHỔ HẠNH
Nguyễn Hữu Thụy
 
                             Tặng Lê Tuyết
Em phải đi thôi
Dù mai đây là ngày tình yêu- khổ hạnh!
Valentine’s Day lặng thầm dấu thánh
Nắng ấm Sài Gòn – tuyết lạnh Pensivinia
 
Biền biệt đi- biền biệt đi xa
Tấm thẻ xanh níu tình em quay lại
Và phi trường khác chi trời biên tái
Xám trắng mây ngàn sớm tối chẳng ngừng bay
 
Là nỗi buồn đồng cảm lúc chia tay
Khi thế giới chọn lầm ngày kỷ niệm
Bắt một người phải đi khi còn lưu luyến
Bắt một ngày phải khác với chờ mong
 
Ngày tình yêu triệu triệu cánh hồng
Nở khắp trần gian chỉ còn riêng một nụ
Theo chuyến bay tặng em về nước Mỹ
Giữ mãi trong lòng hương nhụy Việt Nam
 
Sài Gòn 2011
 
 
THÁNG HAI
Mai Thanh Vinh
 
Buổi sáng
khi người đàn bà còn trú ngụ trong ảo giấc
thì
tháng hai lung linh
tháng hai ửng hồng
tháng hai cong cớn
và mây bình thản
trôi
trôi
khi người đàn vuốt lại xiêm y
bỗng rùng mình
nghe lạnh
lạnh từ gió
lạnh từ trống không
từ lặng im trống trải
từ một nơi không có bắt đầu?
khi người đàn bà bơi trong nỗi buồn
tiếng cười có sóng
xòa đổ mênh mang
giữa tháng hai về…
 
 
KHI ANH CHỈ CÒN MỘT MÌNH
Nguyễn Tam Phù Sa
 
ở một ngã ba anh lạc mất em
lòng buồn bã quay về nơi hẹn cũ
khung cửa sổ sẫm loang màu huyết dụ
lọ hoa kèn từng giọt rớt từng bông
 
em đi rồi đời anh bỏ không
tranh xuân nữ lã người như khóc
chiếc que đan bồn chồn trong bọc
áo tứ mùa bỏ lỡ nửa đường khâu
 
anh ra vườn chợt thấy đôi chim câu
vào trong bếp chạm nồi niêu chén đũa
sống ở đời chẳng có chi là của
ngực phong phanh nguyên tấm áo cơ hàn
 
nên anh biết mình chưa hết gian nan
lòng thao thiết chỉ là mong nhớ quá
anh đứng đâu nhìn anh cũng lạ
tượng tình câm viễn vọng Tiết không mùa.
 
 
THẦM TRÁCH THÁNG NĂM
Nguyễn Đông Nhật
 
                                  gởi Vân Anh
 
Những câu thơ tôi đã viết từ em
chìm tan hết trong ánh nhìn yên lặng.
Cái điểm sáng dịu dàng không tắt
giữa chiều nay. Giữa những mười năm.
 
Lạc dòng trôi. Bao cơn gió không lời
thổi se sắt trên nửa hồn quên - nhớ.
Trời xanh xưa. Con đường cong mái phố.
Mùa nắng êm như chất ngọc không mờ.
 
Ngồi bên em. Và đợi. Phút giây xa.
Mơ hồ vọng dưới đời bao tiếng động.
Cái hơi ấm thật gần không thể nào chạm tới.
Lòng rưng rưng mà sao lòng bâng quơ.
 
Không một lần nắm tay. Tôi thầm dặn riêng lòng.
(Sợ tan mất những trong ngần thuở ấy).
Nhưng đôi mắt em - khoảng bình yên chiều biển động
là thời gian chưa rơi xuống bóng ngày phai.
 
Những bậc thềm ra đi. Thầm trách tháng năm.
Mùi hương chậm ngân mềm sau nỗi nhớ.
Bàn tay nhỏ nơi trời xa có lạnh
gởi mây về cho ấm chút tình nhau.
 
22.01.2000
 
 
 
THƠ CHO MÈO ƯỚT
Nguyễn Ngọc Nghĩa
 
Mèo ướt ạ! Ngày lên rồi đó
Nắng vàng thơm vừa đậu xuống vai người
Chim mở mắt xôn xao tình rơm cỏ
Nhỏ thấy không? Ngày rạng rỡ môi cười
 
Và ngày cũng bắt đầu bằng nỗi nhớ
Sớm mai nào nhỏ tóc bím áo xanh
Chân rộn rã khua quanh đường guốc nhỏ
Bước cùng anh qua một quãng đường gần
 
Bước cùng anh qua một vưng trời rộng
Mắt nhỏ nhìn un khói trắng an nhiên
Mèo ướt ạ. Giữa sân đời mộng tưởng
Gió ươm tình xanh lá nhớ vô biên
 
Mèo ướt ơi! Sáng nay, lập hạ
Đất trời quay mòn mỏi giữa tim thầm
Anh thức dậy lúc trời xanh hơi thở
Nắng nhỏ về vương một chút hương bông.

 
SẮC XUÂN
Huỳnh thị Tuyết Nhung 

Sao đi chưa hết đoạn đường, 
Mà chân đã mỏi, hồn dường như say. 
Hạnh phúc như lá thu bay, 
Thôi lòng khép lại, thôi bày cuộc chơi. 
Đông về, lá rụng lâu rồi, 
Trong đêm giá lạnh đơn côi mà buồn. 

Rồi như chợt thấy sắc xuân , 
Bên thềm rêu phủ, bâng khuâng đợi chờ . 
Người xưa đâu phải trong mơ , 
Quay về trú tạm cành khô bao mùa. 
Hỏi lòng xuân lại đến chưa ? 
Rưng rưng mắt tím như vừa biết yêu .
 
 
ƠI
Mai Thanh Vinh
 
 
Đâu còn là tầm xuân
để cho người hái nụ
biêng biếc một thời
cũng đã qua đi
trăng sóng sánh
giêng hai ươm mật
đường cong xưa
nhoi nhói nỗi buồn
ngày thả lá diêu bông
mịt mờ khúc hát
lơ thơ sợi nắng ru hời
ơi ới tầm xuân…
một cánh buồm
dong khơi
sóng đẩy bờ mải miết
gió thầm thì
một chiều nắng
một chiều sương
một chiều ẩn dụ
ví như mùa đừng sang…
 

 
 
MẶT TRỜI CỦA EM
Đỗ Thị Kết
 
Xin anh
đừng nói điều gì
Chỉ trong
đôi mắt diệu kì
ấy thôi
Và nụ cười
mãi trên môi
Toả bao tia ấm
Mặt trời của em !
 
 
NGƯỜI ĐẾN TỪ ĐÂU ?
Đỗ Thị Kết
 
 
Ngừơi đến từ đâu
Như một thiên thần
Từ cõi nào xa
Hay rất gần
Là mơ hay thực
Trước mắt ta
Một khoảng trời sáng rực
Cây lá reo vui
Quanh đây không rộn tiếng cười
Mà lòng thanh thản quá
Người đến từ đâu
Rất quen mà rất lạ
Biết chăng năm tháng
Đây chốn trần ai…
Có phải người về
Từ cõi thiên thai
Lối cũ đường xưa
Tìm đâu ra nữa
Cảnh thực
Cõi mơ
Vẫn tình chan chứa
Mênh mông
Một dải đất trời
 
 

GIỌNG HÓT CỦA LOÀI CHIM HOÀI NIỆM
Phạm Tường
 
 
Nghiêng nón em che mấy lượt rồi
Như là giả bộ đó mà thôi
Giá như đừng biết chiều e thẹn
Đâu đến bây giờ khóc lẻ loi
 
Em dỗi hờn em, em trách em
Trách hoàng hôn lạnh tủi màn đêm
Trách trăng mười sáu trêu hương bưởi
Trách tiếng sỏi mòn nghẹn lối quen
 
Rồi cứ vật vờ nỗi ngóng trông
Tiếng chim hoài niệm hót trong lòng
Giọng khàn rụng xuống bờ vai mộng
Một nhánh tường vi lại trổ bông
 
CÓ MỘT TÌNH YÊU THƠM
Trần Kim Ánh
 
Còn dịu dàng hơn nữa
Khi em nghĩ về anh
Gương mặt trầm ngâm nhớ
Tình yêu làm long lanh
Mái tóc màu sương gió
Đưa nhau về còn xanh…
 
Khi em nghĩ về anh
Còn đắm chìm hơn nữa.
Con bướm dại tình cờ
Đậu xuống ngoài cửa sổ.
Những cành lá vô tình
Lao xao trời nổi gió.
Đêm em ngồi một mình
Câu thơ tình bỏ ngỏ…
 
Cứ nghĩ mãi về anh
Tình bỗng trào dâng sóng…
Đêm bỗng thắp… linh hồn
Đêm bỗng còn tất cả.
Ra đi từ giọt nước
Đọng lại thành trái tim
Cõi nhân sinh bé nhỏ
Đọng một tình yêu thơm !
 
  
HOÀI NIỆM KHÔNG MÙA
Lê Luynh
 
Lật lại chồng thư cũ
Thấy nôn nao cả lòng
Ước mơ xưa ấp ủ
Giờ chỉ là số không
 
Tình em xưa mênh mông
Một thời ta hoài phí
Ngồi tiếc trời sang đông
Xuân về trong mộng mị
 
Cuộc sống giờ vô vị
Con thuyền trôi giữa dòng
Mơ một ngày nằm nghỉ
Êm đềm trên bến sông
09.1991
 
CHỢT THƯƠNG NGƯỜI KINH KHỦNG
Nguyễn Đăng Trình
 
những câu thơ ngày ngày ta vẫn nhặt
trên lối về chân nhỏ thản nhiên buông
ai mà biết tự chuốc vào nỗi nhớ
để một ngày hoa sứ nức mùa thương
 
cũng là lúc ta bỏ trường bỏ lớp
bỏ những chiều tháng phố sụt sùi mưa
bỏ con đường thuộc lòng từng gốc điệp
theo dấu hương trầm rắc lặng thầm đưa
 
chỉ có thế... đâu có gì hơn thế
mà bao năm màu nhớ ấy tươi nguyên
không hiếm lúc lôi mình ra vặn vẹo
nghe trong lòng cơn giận cứ sôi lên
 
bình tĩnh lại chợt thương người kinh khủng
miền nhân duyên xin suôn sẻ chuyến đò
đừng như ta rách bươm đời từng mảnh
lọ mọ về mót nốt những câu thơ...
 
 
LAO XAO SÓNG TÌNH
Ngã Du Tử
                          riêng với D

Ngửa tay em hứng hoa vàng
Bắt tình anh buổi tan hoang xuân thì
Bất thần chao cánh thiên di
Gói tình em ngọc lưu ly ẩn mình
Nụ cười hàm tiếu lung linh
Nhốt phong ba buổi đăng trình thương yêu
Thương sao ngày tháng rong rêu
Không ai thắp gió cánh diều bay cao
Bây giờ còn lại hanh hao
Ngửa tay em hứng lao xao tim mình
Hoa vàng rơi cánh rung rinh
Thảm hoa trải mộng tạ tình em đong
Em về gởi trọn nhớ mong
Giữ giùm anh để trong lòng nghìn sau.
                             
XƯA, CÁM ƠN MƯA
NAY, CÁM ƠN EM
Hoàng Thuỷ Biển
 
Mây lụa về vuốt ve cây,
Mưa tơ chải tóc chảy đầy xuống em.
Nước thấm áo, trắng da mềm,
Tôi sau em, lòng lửa lên bếp hồng.
Mắt nhìn qua áo vào trong,
Chạy rong trên những đường cong chết người.
Mây lả lướt, mưa lả lơi,
Từ em ngát một khoảng trời hương thơm . . .
 
Và từ cây cỏ kết hôn,
Giường chung đắp với khăn mền ngổn ngang.
Lá ôm lá, ngủ mê man,
Cành ấp cành, quất quít cành với nhau.
Đèn khuya nhạt đủ nhiệm mầu
Chìm trong ngực sóng niềm đau nguôi dần.
Cám ơn em đã chung thân,
Chia tôi ngày tháng buồn gần buồn xa.
 
Xưa nợ em một mưa về,
Nay mắc em những đêm thê thiết lòng.
2010

 

 
 
 
VÌ SAO
Mai Thanh Vinh
 
Ta luôn tự hỏi về những giọt nước mắt
sao ẩn chứa nỗi buồn
sao ẩn chứa niềm vui?
khổ đau tanh tách nhảy trong đời người mặn ngọt
người nhẹ dạ tin vào phía trước
bình minh mơ hồ
hoàng hôn mơ hồ
và đêm nữa
rộng thênh thang
bơi – bơi- ngụp lặn- trầy trụa- rát đau
bắt gặp giọt nước mắt
chảy từ tim
ứ nghẹn
ta luôn tự hỏi
sao người làm khổ nhau
bằng yêu thương phỉnh phờ
bằng tanh lạnh lạ lùng?
thờ ơ không phải là đao kiếm
nhưng đủ thành vết thương
cùng tận
thì thôi
đêm cũng ban mai
ta tin
điều có thật
nhẹ dạ một đời
nước mắt vẫn trong …
 
 
CÓ MỘT NGÀY THÁNG HAI
Mai Thanh Vinh
 
Đêm tình nhân
ta vỗ về giấc mơ
tìm về nơi quá cũ
kí ức long tong ảo ảo mờ mờ
giọt huyền thoại rớt trong nhau phơn phớt
không bầy hoang
không nụ hôn bỏng ngọt
có bàn tay se sẽ một bàn tay
hồn bối rối
và hình như run rẩy
ngước đếm sao trời chi chít
một, hai…
gió không thổi mà lừng thơm
trăng không vàng mà rực rỡ
trái tim nhịp đập nồng nàn
và có lẽ
từng một ngày như thế
đã tình nhân chưa thuở ấy tròn trăng ?
có một tháng hai xưa
bỗng thành cơn lốc
rất dịu dàng như thể hôm qua…
  
CÂU THƠ QUA NGÕ
Nguyễn Hải Triều
 
 
Đợi xuân về câu thơ qua ngõ
Gởi nỗi buồn lại phía sau lưng
Cây sầu đông ươm đầy lộc biếc
Áo em phơi con nắng đậu ngập ngừng
 
Vàng thu câu thơ qua ngõ
Cho mắt người ngấn tím hoàng hôn
Lang thang tôi người khách lạ
Một đời tìm nhau sương sớm mưa hôm
 
Em bồng câu thơ qua ngõ
Tiếng sáo ngân bàng bạc cánh diều
Chim kêu trăm chiều tắt tiếng
Người xa rồi câu thơ đìu hiu
 
Dắt câu thơ qua ngõ
Hôm sang sông con sáo đậu chái nhà
Mây gói trăng vào góc núi
Có một gã nhà quê
ngồi tiếc thuở xưa xa...
 

VỚI XUÂN MONG
Hà Nguyên Dũng
 
Anh trở lại ngôi vườn hò hẹn cũ
mùa đông tàn cây cỏ thụ thai hoa
mùa thương em trong anh hoài đơm nụ
hằng ngày đêm trổ đóa nhớ thương và...
 
Vừơn hẹn cũ bây giờ hoang vắng lắm
vườn địa đàng thuở mới có A-đam
anh láu táu nuốt tươi chùm trái cấm
giờ ngu ngơ trong bóng cuối năm tàn
 
Những con én lượn kêu mùa xuân đến
chuông tim anh reo mãi gọi em về
nghe không hỡi ! hỡi người em thương mến
mùa xuân không bao giờ lỗi hẹn thề
 
Một cục đá không thể làm ra lửa
một mình anh không thể nhóm nên tình
tình vừa trút hơi cùng chưa mục rữa
mùa xuân về hà phép lạ phục sinh
 
Anh vẫn đợi vì lòng thương chưa mỏi
mùa thương em trái nhớ đậu oằn lòng
tiết xuân ấm tâm tình anh chín bói
anh trong vườn hẹn cũ với xuân mong !
 
 
CỨU RỖI
Đỗ Thượng Thế
 
rụng xuống những vòng gai
long ra chiếc đinh cuối cùng
của nỗi buồn quỷ dữ
này là thơ - cõi miền trên cây thập ác
này là thơ - Thiên chúa tâm hồn
 
đêm đêm
ngờ ngờ
em khỏa trần như những câu thơ
trút bỏ điệu vần nghi lễ
những xảo ngôn ma mị
thơ tắm cho em
 
xối tràn ngực em
huơng cỏ chua phèn
gió sông lửa rạ
ánh trăng ánh mắt
hơi nồng thịt da
 
trong khu vườn đôi mươi thăm thẳm
ai vừa gọi tên em
nghe chan chứa một mùa thu trong suốt.
 
 
THIÊN SỨ
Lê Thị Điểm
 

Nếu một ngày

Bỗng dưng trong em người đàn bà ngủ quên

Trời bớt xanh

Mây trắng thôi ửng hồng

Em

Trở nên bình thản

Dẫu giọt sương có long lanh trên đoá hồng

Hay hoàng hôn điệu đà bước qua cửa núi

Bình thản giẫm lên nỗi đau

bình thản giẫm lên hạnh phúc

 

khi người đàn bà mất tich

đồng nghĩa với già nua, bệnh tật

và em rũ chết

 

không

không !

hãy luôn lay gọi

người đàn bà trong em

anh nhé

 

MƯỜNG TƯỢNG EM
Phụng Lam 

 

Xin mùa

màu nắng dễ thương

xin hoa

ít sắc để mường tượng em.

 

Ăn nhằm quả cấm không tên

mùi khay khay

ngọt

lưỡi thèm xuýt xoa!

 

Thật thà

cầm lá bùa ma

mường tượng em

chắc chi là được em!

 
TÌNH YÊU CỦA EM
Nguyễn Nho Khiêm
 
Trong ly trà xanh có tình yêu của em
Vị ngọt lạ quấn quanh đầu lưỡi
Những buổi chiều thành phố nắng nghiêng sông
Ta ngồi nghe bolero nhớ tiếng mưa rơi bên hiên nhà cũ.
 
Trên biển xa kia có tình yêu của em
Cơn gió đẩy ta vào góc vắng
Anh khép cửa để bên ngoài 50 năm cuộc đời xao xát
Và chìm vào biển sóng vuốt ve thương.
 
Trong không gian này có tình yêu của em
Nên hơi thở thơm trời hương buổi sáng
Nên ánh mắt níu mùa xuân gửi mây vàng xuống phố
Nên rừng xa cây cỏ chật phương chiều.
 
Trong góc quán này có tình yêu của em
Ly cà phê cũng giọt thương giọt nhớ
Đĩa muối kia cũng thấm vị gừng cay
Ngồi bên nhau. Im lặng. Một ngày...
 
HƯƠNG GIANG
Nguyễn Nho Khiêm
 
Hương giang không chảy ngang qua Huế
Hương giang chảy từ mái tóc em buông
Khung cửa sổ chấm một vài tia gió
Anh và em trên thuyền vô định một dòng xa.
 
Em hỏi anh sông chảy về đâu
Sông thật lòng reo một vài gợn nắng
Một buổi chiều… một buổi chiều thuyền chìm vào tím biếc
Ta chìm vào nhau chi chít vạn sao trời.
 
Hương giang không chảy qua lăng tẩm, đền đài
Hương giang chảy về rừng non suối lạ
Vòng tay sông ôm miền thương phương nhớ
Chìm vào nhau mưa phố. Một chiều mưa…
 
 
 
XE JEEP BÓNG ĐƯA EM VỀ CƯ XÁ
Nguyễn Vân Thiên
 
                             Nhớ  Sao Xanh
 
Xe Jeep bóng đưa em về cư xá
Chắc cuộc tình rồi cũng sẽ nhoà phai
Vì giờ đây anh chưa có tú tài
Nên tương lai đời em, anh vắng mặt
 
Trong thơ anh tên em còn viết tắt
Tưởng xa vời như những mắt Sao Đêm
Đường trần gian tìm thiên đàng hạnh phúc
Xe đạp già sao chở nổi đời em?
 
Rồi một hôm băng ngã tư đèn đỏ
Qua phố buồn trong nỗi nhớ không tên
Anh cúi mình dắt xe đạp trật sên
Chắc em sẽ quay lưng vờ xa lạ
 
Xe Jeep bóng đưa em về cư xá
Bỗng ngông cuồng anh sáng tạo trò chơi
Đuổi theo em lốp xe đạp xì hơi
Anh bỏ cuộc phố buồn cây mưa lá
 
Xe Jeep bóng đưa em về cư xá
Xe đạp già anh trở lại hẻm sâu
Rồi gục đầu trốn chạy những lo âu
Khi yêu em -con cưng ngài trung tá ...
 
Đà nẵng 1972
 
 
TÀN TÍCH NHỮNG LÂU ĐÀI
Nguyễn Giúp
 
Một chút bên thềm chiều trống không
 
Em đi
Những thất thểu vẽ lên cung bậc xanh
Gót giày rất êm gõ lên từng hạt cát.Rất đều
Biển vẫn xanh và em vẫn ngoan
Có góc khuất nào trong tâm hồn em đây?
 
Mỏi mắt nhìn theo điều chưa kịp nói
Linh lan anh thả một nốt trầm
Mãi mãi em đã rời xa.Khoảng lặng
Nụ cười cũng là mãi mãi ...
Anh đi
 
Đừng buồn gì em ngoài kia còn mây bay
Bóng ai qua cầu thật khẽ
Sóng không ầm ào mà lòng anh nổi gió.
Vì đâu?
 
Biển ơi, em ngàn lần tình tự
Để ngày sau còn có một lỗi lầm !
Em tóc ngắn buộc câu thề chưa trọn
Mà nét mai cuốn phứt đời nhau
 
Anh đội nắng theo em chừng tháng Sáu
Suốt triền mơ phẳng lặng đêm dài
Và biển nữa em cũng thôi gào thét
Hãy cơn đau mà ghìm nỗi bạc lòng
 
Chiều đuối môi hôn anh bỏ lỡ
Hình như em vừa qua bọt bèo ?
Chiều nay biển không em
Anh dã tràng ngồi khóc
 
Đành xóa đi ...
tàn tích những lâu đài.
 
 
NGẪU HỨNG VALENTINE
Ánh Tuyết
 

Valetine với ngưòi ta

Mình đâu còn thuở nhận hoa của người

Bồi hồi ,mình với mình thôi

Bước cao , bước thấp đường đời chênh vênh

 

                                       Năm qua nhanh , tháng qua nhanh

Mới thôi đã lại mấp mênh cái già

Người như ảo ảnh phía xa

Mải mê, ta vớt trăng ngà đáy sông

 

Dốc bồ thương kẻ ăn đong

Xót cơn đại hạn, khát trông mưa rào

                                        Hình như… xuân cũng cồn cào

                                       Ngày Tình Yêu vẫn dạt dào tháng hai.

        

MAI VỀ
Nguyễn Giúp
 
Mai em về chơi một bữa
Bên ni trời đã sang mùa
Ngửa nón qua sông con đò nhỏ
Vơi bớt lòng em chuyện nàng dâu!
 
Ngày đi cồn bãi trăng bạc thếch
Bờ lau trắng xoá câu thề rơi
Thuở em tóc ngắn hun bồ kết
Anh bắt đầu lo chuyện mất còn
Mẹ cứ qua sông là ngửa nón
Trăm năm môi mắt ở quê chồng
Xưa nay vẫn biết là như thế
sao mãi lòng ta …
 
Chừng mô bạc tóc em về lại (!)
Tiếc khúc sông xưa nuối mặt người
Mai em cứ về chơi một bữa
Bên ni trời đã sang mùa
Anh vẫn đợi em nơi giàn mướp
Ngắt đọt trầu cay dán tiếng lòng .
 
 
 
CŨNG MAY CÒN CÓ CÂY ĐÀN
Nguyễn Đăng Trình

 

Và... hàng cau lặng lẽ vàng

Và... tôi cũng lặng lẽ đàn ngô nghê

Ngoài chiều dấm dẳng tiếng ve

Nhắn nhe thêm một mùa hè em xa...

 

Tập quên mượn rượu thay trà

Lai rai vài xị nghe tà tà say

Vườn le te ngọn nồm gầy

Xỉn không chịu xỉn buồn ray rứt buồn...

 

Buồn ngày em tập lược gương

Là ngày em sắp bỏ trường và... tôi

Buồn ngày em tóc thẳng ngôi

Là ngày em đã chẻ đôi cuộc tình!

 

Chiều chiều mình gạt gẫm mình

Nắng phai vạt rập vạt rình chực tan

Cũng may còn có cây đàn

Từng tưng kể lể cho ngàn sau nghe...

 

 
LƯU TÌNH
Đỗ Thái
 
         tặng các bạn 12 C Trần Quý Cáp. NK: 73-74
 
Anh xếp tình trong cánh phượng yêu,
Hương xưa thoáng ngợp bóng xuân kiều.
Mỏng manh hồn bướm khô nhòe chữ,
Mờ rêu lưu bút nét liêu xiêu...
 
Mỗi ngả đời chia trăm ngả bước,
Lá trường xưa nhớ áo nàng xanh,
Hoa cúc tàn theo cùng thu trước,
Áo vàng ai ray rứt xác xao cành !?
 
Anh rón rén len chân vào bến cũ,
Từng trang nhàu... tiếc nuối mắt nai xưa.
Bướm phượng nát lững lờ rơi đáy tủ,
Khép tình si vui nắng lẫn buồn mưa.
 
Lạc nẻo đời xô nghiêng cánh mộng,
Chập chờn Hồ điệp những ngày xuân.
Hạ trắng đâu rồi hoa bướm phượng ,
Tên ai chợt gọi giữa mê nồng ?