Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

NỐT TRẦM / ƯƠM XUÂN / MẸ TÔI - Lê Thị Điểm






NỐT TRẦM

                                     Quí tặng chị  Macly


Giã biệt phố

bỏ sau lưng mối tình trong vắt tuổi thần tiên

lên non cắm bản

Cô đem tuổi thanh xuân

cài vào vách núi

Hú gọi con nai, con hoẵng

thôi đừng lang thang nữa

dắt hoa ban vào lớp

Chữ o, chữ ô...

tròn xoe như mắt người vùng cao

ngơ ngác chực lạc bầy

Cô dịu dàng chăm bẵm

bắt cái chữ theo em

 

Lúa đẻ nhánh, trổ đòng , mẩy hạt

Cây non thành rừng

Con suối tìm đường ra biển lớn

 

Đêm của núi

giăng giăng sương muối

Cô trở về chải tóc

giận chiếc gương thật thà

Bên song mảnh trăng lạc

chạnh lòng lá mùa thu

Cay cay đầu sống mũi

thương vầng trăng không đầy

                            

 

ƯƠM XUÂN


Có bà nhà quê

lỡ gieo cuộc đời  trên cánh đồng khô cạn

chẳng thể nảy mầm

 

có bà nhà quê

treo ngược ước mơ lên ngọn tre làng

vít cong tuổi trẻ

 

có bà nhà quê

hóa thân vào mê hoặc kiếp người

thân cò lặn lội

 

chỉ đêm thâu biết

một nỗi thầm riêng

lặng lẽ ủ xanh

đợi mùa!

 

 

MẸ TÔI

 

Mẹ tôi!

gương mặt mùa đông góa bụa

cõng trên lưng cơ cực, bần hàn

gánh lo toan lầm lũi trên con đường gồ ghề sỏi đá

trưa đồng cạn

chiều đồng sâu

đôi chân lạc dép

mồ hôi quyện sương đêm

liêu xiêu bóng đổ buổi chợ mai

 

Mẹ tôi!

bước chông chênh nặng đôi quang gánh lệch

đi qua tuổi xuân

đi qua phận bạc

cô đơn phủ kín kiếp người

cuộc hành trình về phía hoàng hôn

trái tim hằn dấu chân chim vẫn âm thầm giữ lửa

bạc trắng mái đầu

ủ ấm ước mơ xanh


LÊ THỊ ĐIỂM

Lên sóng lúc 07:27 ngày 30.11.2014