Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

NƯỚC ÂM THẦM TRÔI GIỮA BẾN SÔNG - Võ Công Liêm






 

            NƯỚC ÂM THẦM TRÔI

               GIỮA BẾN SÔNG

                                                          Nhớ BỬU CHỈ

 

chiều đứng bóng bên thềm hoang cổ tích

căn nhà nhốt tiếng thở

đêm soi

dòng sông tràn quá khứ

vườn co rúm miên man

ướt đẳm cụm cúc-sao

gió cựa quậy làm tình

mưa đen lấm tấm hạt sen vàng

chuông đổ bất ngờ gọi hồn ai?   

vừng nhật nguyệt ta nghe từng nhịp điệu:

gõ tiếng thanh trùng chạm tiếng tơ

xoa trăng rủ mộng đêm tàn xuống

nhặt nhánh sao trời ngỡ là mơ

thôi dị nghị cho ta về tẩm liệm một mùa đông

ngày ắng lặng mà tưởng đêm rơi vô tận

ngoảnh lui về thì mộng đã tan theo

người ơi!

lửa bốc lên cao đòi ánh sáng

nước âm thầm trôi giữa bến sông

chẳng phải tiếc gì rồi cũng thế

non . je ne regrette rien

hồn xưa theo lối mây về lại

điểm nụ tàn xuân bạch mái đầu

ngoài kia

vằng vặc trăng treo bóng

ta nghe một tiếng dương-tranh rụng

sầu!

 

VÕ CÔNG LIÊM

(đêm Vỹ Dạ  -  5 / 2013)