Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

Ở MƯỜI NĂM & NGẬP NGỪNG TRÔNG NÚI - Phạm Ngọc Lư

 
 
 
NGẬP NGỪNG TRÔNG NÚI
 
 
Ở lâu bên núi Sơn Trà
Trầm ngâm núi, lững lờ ta, u trầm
Bấm tay Tuất Hợi Tý… Dần
Năm năm ngồi ngắm phong vân khứ hồi
Nhiều khi thấm gió ngàn khơi
Tung hồn lên núi rong chơi tha hồ
Đôi khi nhìn sóng lô nhô
Lòng đang quang tạnh bất ngờ nổi mây
Đôi khi rót chén rượu đầy
Ngập ngừng trông núi ô hay núi nhìn
 
Năm năm ba nổi bảy chìm
Ta mơ làm núi đứng im yên hàn
Trầm ngâm, vòi või, hiên ngang
Núi ơi hồn núi miên man nghĩ gì ?
 
 
 
 
 
Ở MƯỜI NĂM
 
 
Ở mười năm quen biển biết sông
Biển rất xanh, xanh muốn xao lòng
Sông không lạnh như tên người gọi
Bởi nước bờ Tây chảy qua Đông
 
Ôi sông niềm nở biển ân cần
Dành cho ta một chỗ dung thân
Một mái nhà mây qua gió lại
Một chỗ nằm nghe sóng bâng khuâng
 
Ở lâu quen giọng nói tiếng cười
Biết ít nhiều phong hóa thổ ngơi
Hiểu tấm lòng “chưa mưa đà thấm”
Dẫu rượu hồng đào tê tái môi
 
Suốt mười năm đi sớm về trưa
Trông mây bay biết gió chuyển mùa
Hiểu vì sao xuân thu ấm lạnh
Khô ướt lòng chín nắng mười mưa
 
Chảy mười năm cạn ráo thanh xuân
Mây nổi chiều hôm phơi trắng lòng
May nước non còn xanh tri kỷ
Đâu ngờ quê bạn hóa quê chung
 
Ôi mười năm qua nhanh không hay
Chiều cuối năm tay trắng như mây
Chiều cuối năm tri âm như rượu
Cứ uống hoài mà sao không say !
 
PHẠM NGỌC LƯ
Lên sóng 18: 05 ngày 18.10.2011