Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

PHẤN TRẮNG BẢNG ĐEN & TIẾNG TRỐNG - Nguyễn Vân Thiên

 

PHẤN TRẮNG BẢNG ĐEN

 

Đời hát về chúng tôi

Về chính mình chúng tôi tự hát

Rồi cũng phải tạm ngưng tiếng nhạc lời ca

Rồi cũng phải héo tàn dẫu triệu đoá hoa

Và còn lại là bảng đen phấn trắng

 

Đường đến trường nắng mưa thầm lặng

Sao mỗi ngày bỗng thấy xa hơn

Khẩu hiệu trên tường dần tróc nét sơn

Người giáo viên tự soi mình mỗi khi đến lớp

 

Lấn chen chợ đời đôi khi vai áo nhớp

Giữa bùn nhơ cố giữ sạch lòng sen

Dẫu một đời phấn trắng bảng đen

Cố nuôi lửa hồng trong tim, trời xanh trong mắt

 

Hiện thực – ước mơ: dòng sông sâu chia cắt

Dẫu nứa tre ta cũng cố bắc cầu

Càng yêu nghề lại càng thấy thương nhau

Càng yêu nghề lại càng thấy tim đau…

 
 
 
 
 
TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG
 
Có một thời tiếng trống vang vang
Sớm mai xao động nắng thu vàng
Chân tung tăng, lòng nao nao đến lớp...
 
Có một thời tiếng trống nhói trong tim
Cuối mùa thi thất thểu đi tìm
Mối tình đầu đánh rơi bên gốc phượng...
 
Thương tiếng ai ho trong gió đầu mùa
Mấy chục năm rồi tiếng trống cũng già nua
Giận chiều mưa, sân chơi buồn phượng khóc...
 
Tóc đôi màu: bạc nhớ xanh thương
Hoàng hôn rơi theo tiếng trống tan trường
Nửa-đời-thầy chưa xong bài toán cũ...
 
Khi nghe rất gần, khi vọng tận xa xôi
Tiếng trống trường - tiếng của lòng tôi
Âm vang một đời niềm thương nỗi nhớ...
 
Nguyễn Vân Thiên
Lên sóng lúc 20: 30 ngày 08.11.2011