Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

PHẾ TÍCH MỘT SÂN GA - Nguyễn Giúp

 

PHẾ TÍCH MỘT SÂN GA

 

 

Anh đã đi trên chuyến tàu này

Cỗ máy và những toa tàu có khi nào vượt ra ngoài chân mây

Hành lý có nghĩa lý  khi anh không còn thở

Hăm hăm một nỗi buồn hoặc niềm vui định trước có làm sao không hỡi cánh chim ngược gió

 

Những nhọc nhằn vùn vụt dài hụ còi đôi tay khỉ

Một chút bấc sục vào kẻ họng

Mùa đông trào ra những đợt cuối cùng

Và anh lại di cư

 

Tâm hồn anh xanh thẳm phía chồi non sắp bật

Môi em ngoan màu mực lần đầu tiên anh cầm cọ vẽ bình minh rực rỡ đắm say

Ôi mê li phù vân giá mà có em đồng hành chuyến tàu sẽ quay ngược lại

Và ta cùng di cư

 

Khúc rong rêu sương ám lạnh lùng ngọn gió thắt lưng đụn đụn gò đống hoang

Áp hai lòng bàn tay tự xoa lên nỗi cô đơn dịu dàng rỗng không bóng con tàu đổ xuống sân ga lặng lẽ

Như đồng nghĩa thông báo chân anh được quyền chạm đất hoặc rời khỏi nơi đây ngay lập tức

Và còn tùy thuộc vào em

 

Đôi mắt em rất to to hơn quả địa cầu trong ngăn chứa tâm hồn anh

Màu sáng màu tối hay u buồn hôm trước hôm sau chất ngất núi non

Em vẫn cười đấy thôi rạng rỡ đấy thôi khuôn mặt ngời hoa trái

Chuyến tàu không vượt nổi chân mây

 

Anh đang sống hay đang chết trên số phận chuyến tàu

Anh quyết định ở lại ga này  

Chuyến tàu tùy thuộc vào cỗ máy và số phận những người ngồi trong những toa tàu kia

Em dịu dàng say mê nhân tình quay về với giấc mơ

 

Lại tiếng còi tàu tước đêm nghe não lòng rồi dứt khoát con đường bắc nam hùng hục

Đêm ba mươi mịt mùng anh ôm siết vòng eo muộn  

Hơi ấm rần rật theo hướng đất trời mọc ra chúng ta

Phế tích một sân ga

 

NGUYỄN GIÚP

 

Lên sóng lúc 07:57 ngày 13.01.2011