Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

PHIÊN KHÚC MƯA RƠI

              NHIỀU TÁC GIẢ
 
 
 
 
Hội An mưa
Nguyễn Vân Thiên

 

Mưa đuổi tiếng guốc ai vào sau vòm cửa lạ

Nét hoa văn nhạt nhoà gỗ đá buồn hiu

Mưa qua sân chùa cổ ướt cả tiếng chuông chiều

Đàn sẻ vụt bay, hoàng hôn vỡ rơi trên mái ngói

Thấy em không dám gọi

Sợ mưa ướt tên người

 

Nhớ xưa run lạnh môi cười

Ngoại phố lang thang chiều tóc rối

Dù nhỏ chung che nghiêng về phương gió thổi

Nụ hôn tình đầu đẫm lệ và mưa

 

Về thăm phố cổ tìm lại tình xưa

Mơ áo trắng ai bay chiều tan học

Phố hẹp không cây oan hồn lá khóc

Mưa Hội An thì thầm hát gọi ngàn thu
 
 

 

Chiều mưa Hà Nội anh nhớ em 

Nguyễn Lãm Thắng

 

 

Chiều mưa Hà Nội

Anh nhớ em

Ngọn gió nào mang anh tận cùng cơn khát

Trời vào đông

Đôi chim chắp cánh về tổ ấm

Anh xa em

Xa vòng tay ấm

Xa vầng trăng xanh mang hồn sông Hương

 

Chiều mưa Hà Nội

Anh nhớ em

Nhạc khúc nào đưa anh vào vùng mê đắm

Cung đàn thương

Cô đơn nỗi niềm gác vắng

Môi hoang vu

Nghẹn làn khói trắng

Mơ về em, anh sầu như mưa

 

Mưa

Mưa

Cơn mưa xé nát buổi chiều mái phố

Mong đợi ngày về

 

Mưa

Mưa

Mong mưa cuốn đi khoảng trời xa cách

Xích lại gần nhau một giấc mơ yêu

 

Xóm Hoa, 31/11/2008

 

 

 

 

 

 

Mưa Trắng

Nguyễn Đặng Mừng

 

Mùa Thu đến
Vội vàng chi cơn mưa
Cho ướt áo cô nữ sinh tan trường

Cho tôi nhìn theo vời vợi màn sương

Có giọt mưa nào rơi vào xa xăm
Mà tuổi thơ tôi ướt
Có giọt nước mắt nào nhỏ giữa mênh mông
Mà em hay được
Mưa ơi mưa, thì mưa cứ đến
Để ướt áo nhau mỗi độ tan trường
Tôi cũng có một thời để nhớ để thương
Nên vạt áo em dài như cơn mưa trắng

 
 
 
Ngẫu hứng mưa
Võ Văn Pho

Em nhìn làm gì bằng lăng kính hiển vi
Cuộc đời - đâu mà chả thế
Lẽ thật gieo neo - quyền thần ngạo nghễ
Vung tay mở lối thiên đàng
Chỉ yêu thương còn lại với thế gian
Mọi đánh giá đều là phiến diện
Mọi kết luận thảy đều khập khiễng
Ngôn ngữ trò chơi cay đắng của con người
Vì cây đời mãi mãi xanh tươi
Em hãy biết quên và biết nhớ
Như câu thơ
Chiều đánh rơi
Bỡ ngỡ
Trên thảm cỏ non
Hát khúc mưa hồng...
 
 

 

Rót mưa với tượng

Nguyễn Hàn Chung 

 

mưa rót cay từng giọt tượng câm

nín đi mừ.. gió rít căm căm

thù thì lắng tiếng giun sinh nở

rộ một chòm râu bít chỗ nằm

 

đổ xới lên mưa tiếng rủa thầm

thì đâu còn đất hít ăn năn

nỉ non cũng chẳng còn trinh huyết

áp chật bờm môi lún núi non

 

nhắm với li ti quét rối mù

mờ câm từng mảng hững hờ thu

phong long xông khói chiều đi bụi

bờ lạnh đường xa nhắn gã mù

 

chìm một vòng mưa lớt phớt 

đắm em đôi mắt cuối mùa quê

quán không chiếu rách gường không bạn

bầu chịt vòng thon ngực luống xề

 

 

mưa chẳng còn mưa mưa nhớ mưa

móc tay lên tóc quấn không vừa

lòng lên cơn tượng đau như tượng

hình chẳng chừa ai quặn gió mưa

10/06/ 2010

 

Trang thơ này lên sóng ngày 04.10.2011