Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

RUỘT ĐÁ NHIỀU GIÓ HÚ - Nguyễn Minh Khiêm




RUỘT ĐÁ NHIỀU GIÓ HÚ

 

Những đám mây u ám bao bọc Thăng Long thuở ấy đã tan rồi

Gươm giáo quanh chiếc ghế Thái Sư cũng không còn nữa

Nắng đã hừng lên phía sau những khoảng tối Triều Hồ

Tiếng gõ thời gian vọng hồn Kinh Đô cũ

 

Hãy lên tiếng một lần hỡi đá

Một kỳ quan Đất Việt

Một Di sản Văn hóa Thế giới

Một tinh hoa của máu và nước mắt

Một tinh hoa của tầm nhìn xa trông rộng

Một tinh hoa của trí thông minh nghìn đời văn hiến

 

Đây là thành trì vĩ đại bằng đá

Đây là thành trì vĩ đại bằng rêu

Đây là thành trì vĩ đại bằng mây

Đây là thành trì vĩ đại bằng những cơn mất ngủ?

 

Trí tuệ của Dân, sức lực của Dân, khát vọng của Dân,

Sao không gọi thành này là Thành Dân?

Sao lại gọi là Thành Nhà Hồ?

 

Ai quy định cách gọi ấy

Ai quy định

Ai ?

 

Phải chăng Hồ quý Ly chỉ muốn thành là ý chí của riêng mình

Thành là Trí tuệ của riêng mình

Thành là sản phẩm của riêng mình?

 

Phải chăng Nhân Dân không muốn dính dáng đến cái tên Hồ Quý Ly

Phải chăng Nhân Dân không muốn bị lôi kéo vào một cái tên uy quyền u ám

Không muốn dính dáng đến hiểm sâu tàn độc?

 

 

 

Phải chăng Dân đã thấy trước sự không quang minh chính đại

Mỗi viên đá chứa đựng nhiều bóng tối

Những lỗ hổng niềm tin được lèn bằng đau thương, nước mắt!

Được bịt kín bằng thanh trừ truy bức

Hồ Nguyên Trừng đã nói hộ lời Dân:

“ Không sợ giặc mạnh, chỉ sợ lòng Dân không theo”

 

Đá ơi hãy trả lời

Vì sao Hồ Nguyên Trừng biết trước lòng Dân không theo

Vì sao Hồ Nguyên Trừng biết trước thành sẽ không giữ nổi?

Đá to nặng đẽo gọt công phu để làm gì

Thành cao mấy trượng để làm gì

Kỹ thuật xây thành con kiến chui qua không lọt

Mấy vạn kẻ thù đi vào thành ngạo nghễ như chỗ không người!

 

Đá ơi hãy trả lời

Có kỷ lục nào bằng

Kỷ lục mồ hôi

Kỷ lục nước mắt

Kỷ lục người xây thành bị chết

Kỷ lục đau thương

Kỷ lục máu

 

Phế tích kinh thành

Phế tích phù điêu

Phế tích triện vàng ấn ngọc

Cỏ đã xanh phận cỏ

Rêu đã xanh phận rêu

Vai người rước kiệu đã trở về xây đồn lũy quanh miếng cơm manh áo

Cung tần mỹ nữ đã trở về làng quê tập đi chân đất học hái dâu chăn tằm

Học hát lại ru con

 

Súng thần công không kịp bắn phát nào

Sau mấy trăm năm đạn bây giờ mới nổ

Đá ơi hãy trả lời

Khung thành đá một cây số vuông để giữ một vương triều

Để giữ một Quốc Gia

Để giữ muôn dân

Sao chỉ có dưới xù mọc tầng tầng lớp lớp

Sao chỉ có trẻ chăn bò ngồi hát đồng dao

Trên mặt thành chỉ toàn cây xấu hổ

Không phải chiều buông xuống mà bốn cửa thành vẫn âm u đá xám

 

Đàn Tế Nam Giao để Vua tế Trời tế Đất

Sao không có Đàn tế Thần Dân?

Sao không có Dàn tế người dâng hạt lúa

Không có đàn tế những linh hồn bị đá đè tan xương nát thịt trong lúc xây thành

Không có Đàn tế những linh hồn đập đầu gào khóc thương chồng phu phen tạp dịch

Không có Đàn tế những linh hồn chuyển lương thực gục xuống giữa đường

Không có Đàn tế những linh hồn đem sản vật cung tiến lật thuyền bị đắm sông đắm suối

 

Chỉ thấy gạo tiến vua

Sơn hào hải vị tiến Vua

Hoa thơm quả ngọt tiến vua

Bánh trái tiến vua

Chỉ thấy của ngon vật lạ tiến vua

Chỉ thấy lụa là châu báu tiến vua

Chỉ thấy gái đẹp tiến vua

 

Đường vua đi không có bóng ăn mày

Không có mùi hôi thối

Không có ổ gà bàn chân toạc máu

Chỉ có hoa rắc thơm lừng dưới chân ngựa dẫm

Chỉ có cung tần mỹ nữ

Chỉ có nhã nhạc cung đình

 

Thảm trải đường vua đi hay máu của dân

Vàng bọc ngai vua hay da thịt của dân?

 

Hơn sáu trăm năm

Mặt đá vẫn màu rêu lạnh

Đá chưa siêu thoát

 

Thơ dán đầy mình đá

Nhạc dán đầy mình đá

Đá vẫn chưa siêu thoát

 

Ruột đá còn nhiều hốc đen

Phía này nhiều tấm lưới

Phía này nhiều vực sâu

Phía này con đường cụt

Phía này vạc dầu sôi

Phía này voi giày ngựa xé

 

Máu thấm nhường kia mà vương triều không giữ được

Máu thấm nhường kia mà vua tôi bị bắt chỉ trong nháy mắt

Xây thành trong ba tháng

Mất thành trong ba ngày!

Máu đổ mấy nghìn ngày!

 

Sao đá không hát cho Hồ Quý Ly nghe chuyện An Dương Vương giữ Giang Sơn chỉ cậy một Nỏ Thần

Thành Cổ Loa như một mê cung cũng không giữ nổi!

Giặc ngồi sau lưng An dương Vương Thần  Kim quy mách là con gái

Giặc ngồi sau Hồ quý Ly là ai?

Trước Hồ quý Ly là Hồ Quý Ly

Sau Hồ Quý Ly là Hồ quý Ly

Xung quanh Hồ Quý Ly là Hồ Quý Ly

Giặc sau Hồ Quý Ly là ai?

 

Đá không hát cho Hồ Quý Ly nghe chuyện Ngô Quyền, Lê Hoàn, Trần Quốc Tuấn đóng bãi cọc Bạch Đằng

Hàng trăm vạn quân giặc phương Bắc chết dưới bùn sâu chứ không phải bởi thành trì

Đá không hát cho Hồ Quý Ly nghe lời Trần Bình Trọng: Ta thà làm quỷ nước Nam chứ không thèm làm Vương đất Bắc

Đá không hát cho Hồ Quý Ly nghe bài hát Sát Thát trên cánh tay tướng sĩ nhà Trần đã cháy thành ngọn lửa

Lòng mỗi người dân là một bức trường thành

Lịch sử mấy trăm năm nhà Trần đã bền như thế.

 

Nhân Dân nhìn thấy Ly Cung trước khi nhìn thấy Kinh Thành

Thấy hang giết Thiếu Đế trước khi nhìn thấy ngai vàng

Thấy sự chốn chạy trước khi trở thành Thiên Tử

Thấy Gươm giáo hận thù trược khi cầm tay nhau nhảy múa

Tiếng nhã nhạc cung đình chưa át được tiếng khóc thê lương

mấy trăm quan Đại Thần nhà Trần bị giết kinh hoàng

Những oan hồn vẫn hiện về những bóng ma lởn vởn

Trần khát Chân vẫn còn xách đầu chạy khắp bàn dân thiên hạ!

 

Đá ơi hãy trả lời

Hôn Quân hay Minh Quân?

Cải cách cho dân vì sao dân nổi giận?

 

Không phải giặc Minh đã chặt đầu rồng

Chính Nhân Dân đã chặt!

Đá bị cụt đầu

Đá có đau không?

 

Hơn sáu trăm năm

Truyền thuyết đã biến màu

Lịch sử đã biến màu

Mặt đá đã biến màu

Ngai vàng không còn nữa

Chỉ còn lại một kỳ quan đá

Một kỳ quan mồ hôi

Một kỳ quan nước mắt

Một kỳ quan máu

Trống Lễ Hội ngân lên

Ruột đá nhiều gió hú.

25.1.2013