Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

SINH NHẬT - Nguyễn Hạ Phương

 
SINH NHẬT
 
Vô tình chọn điểm rơi
ngày sinh nhật
Tôi chong đèn vào nỗi nhớ lặng câm
Lao đao phách nhịp đời trầm
“Thượng đế đã chết rồi”
Chợt nghe Nietzche lung linh
Chao đời mình trong điên loạn
Hoang tím cả bầu trời
Tiễn đưa
         tiễn đưa
                 niềm ưu tư đang giãy giụa
Đừng khóc mỗi lần sinh nhật đến
Tuổi nhỏ bỏ ta đi mất rồi!
Ném lận đận trong chiều sương khói
Cho bất hạnh giật mình rơi khỏi đời ta
Mưa chiếu nay thấp thoáng một hững hờ
Dội ướt sũng từng nỗi đau đã trải
 
 
Đi vay tình em suốt đời không có lãi
Thôi đành khất lại những cơn mơ
Sinh nhật tôi không đợi, không chờ…
Con phố ngả nghiêng, chau mày lảo đảo
Những sợi nắng tan vào hư ảo
Chìm trong những tàng cây
Ai đổi nụ cười, nhận hết đớn đau
Giam cầm trái tim bóng tối gian trần
Ruồng rẫy đi em đời thường mê muội
Đáy mắt khô cằn giọt lệ yêu thương
Trót lỡ đung đưa thốt lời ngụy tín
Ta hôn mê trong từng phút phân lìa
Lắc lư đời mình giữa không và có
Chẳng ở nơi nào và khắp mọi nơi
Hai bờ thực hư đâu còn ranh giới
Nhấn chìm nhau bằng cảm giác hàm hồ
Từ hữu hạn ta đi về vô hạn
Xóa hết phận mình, nhòa bóng cơn mê
Đi
     cho
            hết
                  một trời 
                               hoang mệt mỏi
Nhớ về tôi trong những lúc điên khùng
Bụi thời gian phủ mờ dòng ký ức
Đợi ngày sinh nhật của mông lung
 
11/04/2008
 
Nguyễn Hạ Phương
Lên sóng lúc 20:00 ngày 29.10.2011