Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

SÓNG THƠ TẶNG HÀ - VŨ

 
 
 
 
Giáo dân Thái Hà-Hà Nội thắp nến cầu nguyện cho
        Ts Luật CÙ HUY HÀ VŨ & Gia đình của Ông
 
 
 

 

CÁI HÔN
Nguyễn Đức Tùng

    (Theo Marina Tsvetaeva) 

 
  Tặng chị Dương Hà

 

 

Hôn lên ngực anh là cái hôn âu yếm

Em hôn lên ngực anh.

 

Hôn lên tóc anh là cái hôn từ biệt

Em hôn lên tóc anh.

           

Hôn lên tay anh là cái hôn kính trọng

Em hôn tay người anh hùng.

 

Hôn lên môi anh là cái hôn đầy nước mắt

Em hôn anh trong cách xa.

 

Hôn lên tự do là cái hôn làm anh hạnh phúc

Em hôn lên tự do.

 

 

NGUỒN: vanchuongviet.org

 
 
 

 

HOA NỞ Ở NƠI NÀY

Bùi Công Tự


                     

Nhớ Xuân Diệu và Huy Cận

Tôi chưa một lần
Vào nghĩa trang Mai Dịch
Bởi đơn giản, nơi đây
Không ai người thân thích

Nhưng tôi biết
Trong khuôn viên danh dự này
Đang yên nghỉ
Hai nhà thơ Cộng Sản
Hai trái tim
“Chẳng bao giờ chán nản”
Đã “cùng xương thịt với nhân dân” (1)

Người chết rồi
Chưa thoát kiếp trầm luân
Dẫu Mai Dịch
Chẳng ngại ngần chà đạp.

Khi công lý
Sợ phát run
Sự thật !

Đã có sự phản thùng
Quay quắt
Nhắm thơ ca

Nhưng thật tuyệt vời
Thơ ơi
Là những đóa hoa
Bỗng rực rỡ
           Trước hiên nhà
                         Hai bốn (2)
Và trước tượng chân dung
Của hai nhà
Thơ lớn.

Hoa nở ở nơi này
Có tiền lệ gì chăng ?

Sài Gòn 2/4/2011

(1): Những chữ trong ngoặc là thơ Xuận Diệu
(2): Nhà tôi hai bốn Cột Cờ
      Ai yêu thì đến, hững hờ thì qua
      (Xuân Diệu)

 
NGUỒN: nguyentrongtao.org
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
CA NGỢI
Tống văn Công

Kính tặng Nguyễn Thị Dương Hà – Cù Huy Hà Vũ

 

Chụp mũ hành lạc lên đầu nhà dân chủ.

Bôi bẩn tư tưởng bằng hai bao cao su.

Đòn hiểm là đánh cho trái tim đau,

Trí thông minh sẽ hóa ra mụ mị.

80 triệu đồng bào âu lo cho chị,

Khi 700 tờ báo phát 1 bản tin,

Trái tim người vợ nhận 700 mũi tên.

Lạ thay người phụ nữ trung trinh vẫn vững.

 

Cái ác đã từng dìm chết

                        tình yêu Ôtelô – Đexđêmôna

Cái ác đánh bẫy được Rômêô – Juyliet.

Lưu Hiểu Ba nói với vợ, Lưu Hà:

"Viết câu thơ bí mật,

Nhắc nhở anh rằng,

Mỗi ngôn từ là một lời cuối!" (*)

 

Tình sử Việt Nam sẽ ghi một chương mới:

Cù Huy Hà Vũ – Nguyễn Thị Dương Hà.

Kẻ trong ngục truyền về nguồn cảm ứng.

Người ở ngoài gửi vào thông tuệ tự do.

Họ không nói những lời ủy mị,

Họ tư duy với thần công lý,

Và nói theo lời Tổ quốc phán xử nay mai.

Đắm say, sáng suốt, vai sát vai.

 

Tôi không đủ lời ca ngợi!

Ngày 19 tháng 3 năm 2011

 

NGUỒN: Bauxite VN

(*) Trích bài thơ "Một lá thư cũng đủ" của Lưu Hiểu Ba gửi cho vợ là bà Lưu Hà, Nguyễn Huệ Chi dịch

 

 

ĐỌC THƠ HUY CẬN

Tống Văn Công

 

           Kính tặng Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ

 

Nghe tòa xử Cù Huy Hà Vũ,

Đọc lại thơ Huy Cận gửi cho con.

“[…] Bố kể con nghe về ngã ba Đồng Lộc […]

Trong đời mỗi người cũng có những ngã ba đường.

Trong đời một dân tộc cũng có những ngã ba quyết định.

Những ngã ba vận mệnh [...]

Nhưng hướng đi đã quyết.

Không phải cho một lần,

Mà cho tất cả mọi lần.

Không phải cho một người,

Mà cho tất cả quê hương đất nước [...]“(1)

Theo “định hướng” ấy con ông tiếp bước.

Vận mệnh ngày nào ông quyết định trước Ngã Ba.

Có Độc lập rồi! Không còn “Sờ soạng cha ông tìm lối ra”.(2)

Yêu Tự do, dám nói những ước mơ cháy bỏng.

Tin Pháp quyền, viết đơn kiện Thủ tướng.

Bảo vệ nông dân, phải lên tiếng ở Cồn Dầu.

Đòi Dân chủ cho 80 triệu đồng bào,

Quyền được sống, quyền mưu cầu hạnh phúc…

Con đường của cha, anh bước đi tin cậy.

Trên đường ấy con trai ông sập bẫy!

Ôi, Huy Cận! Ước gì ông sống lại,

Lại cùng dân tộc suy tư trước Ngã Ba đường.

 

1 – Bài thơ Ngã ba Đồng Lộc Huy Cận viết năm 1971.

2 – Câu thơ trong bài Các vị La Hán chùa Tây Phương, Huy Cận viết năm 1960.

NGUỒN: BauxitVn