Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

SỰ TĨNH LẶNG CỦA TẠO HÓA - Huỳnh Minh Tâm





SỰ TĨNH LẶNG CỦA TẠO HÓA

 

                   “ấy là hồ điệp,

                      hay là Trang Sinh”

                                  ( Nguyễn Du)

tôi nhớ một buổi tối

trong căn nhà của Thúy

không có một ngọn đèn

 

Thúy ngồi ở đầu hiên

tôi ngồi ở ngoài sân

những ánh sao rơi xuống thung thăng

 

dường như nghe Thúy thở đều đặn

dường như tôi cũng không buồn ngủ

dường như cả hai bị muỗi đốt

muỗi đốt nhừ rồi cũng ngẩn ngơ

 

đêm nay tôi gặp lại Thúy đây

tôi nhắc chuyện cũ Thúy quay mặt

nào đâu phải Thúy của ngày xưa

Thúy u sầu bây giờ trán u

Thúy bầm dập bây giờ ngang ngang

Thúy cù lần bây giờ tĩnh lặng

 

Thúy hỏi tôi ai hình ai bóng

anh là Thúy hay tôi là Thúy

bây giờ tôi là thủy là sóng

anh có phải là Thúy ngày xưa

anh còn mang mấy hình với bong

u uẩn u uẩn u uẩn

anh còn yêu người đẹp ngày xưa

lâu lâu một chút nhé

rồi anh sẽ vỡ mộng thôi

 

tôi tưởng tượng mình ngồi

ở đâu đó trong mây

rơi trong tĩnh lặng

của tạo hóa

đá núi đang phơi

tạo hóa tĩnh lặng

tĩnh lặng = tạo hóa

tạo hóa nói để mà nói

tạo hóa nghe để mà nghe

 

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0122 306 8721

Lên sóng lúc 08:34 ngày 15.12.2014