Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

THĂM DIỄN CHÂU, NHỚ MỘT CHUYỆN TÌNH - Đỗ Thị Kết

 
 
 

THĂM DIỄN CHÂU, NHỚ MỘT CHUYỆN TÌNH

 

Giá như

An Dương nghe Cao Lão luận bàn

Đâu dễ cơ đồ bỗng chốc rã tan

Giá như

Mỵ Châu nghĩ suy tỉnh táo

Đâu bi thảm một đời

Ái nữ -Phụ vương

Mưu mô thủ đoạn chẳng  lường

Thân hòa- giao hảo

Con  kẻ thù lại cho ở rể

Bí hiểm nội thành

Ngóc ngách Cổ Loa

Nỏ thần với Trọng Thủy chẳng lạ xa

Về thăm cha

Con trai Triệu Đà thực thi nhiệm vụ

Cắt tình phu phụ

Nối những mưu toan…

 

Quân giặc đã tràn

An Dương Vương

 Vẫn chủ quan

“Chúng mày -không -sợ -nỏ ?”

Giật mình thấy rõ

Ối thôi , chẳng kịp nữa rồi !

Vó ngựa kinh hoàng

Vẫn nghĩ chốn xa xôi

Lông ngỗng rắc đường

Mong lứa đôi  hội ngộ

Mỵ Châu tin yêu hóa nên khờ khạo

Chỉ lối cho chồng

Hay dẫn giặc tận nơi !

Mộ Dạ chắn đường

Mờ mịt biển khơi

Rùa Vàng hiện lên:

“Giặc ngồi sau vua đó!”

Phụ hoàng tuốt gươm,Mỵ Châu vội tỏ :

“Thân con thành cát bụi nếu phản nước hại nhà

Bằng một lòng trung hiếu thiết tha

Mà bị oan sẽ hóa nên châu ngọc …”

Thăm thẳm cửa Hiền

Ai than ai khóc

Ai gặp ai để hận thù trách móc

Ôm xác Mỵ Châu

Trọng Thủy tả tơi lòng

Về Loa Thành an táng vợ xong

Quá đớn đau còn mong chi “đại cuộc”

Tận giếng sâu một đời kết thúc

Bá quyền –hạnh phúc

Sao thể đi đôi

 

Trời Diễn Châu mây lững lờ trôi

Núi Mộ Dạ ngàn thông vi vút

Biển Cửa Hiền xanh trong hun hút

Đền Cuông, Hạc trắng đến từ đâu …!

 

ĐỖ THỊ KẾT

Lên sóng lúc 07:45 ngày 10.06.2012