Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

THAY ĐOÁ HỒNG TẶNG MẸ và EM

 
 
 
 
 
 
VÀNH NÓN NGHIÊNG CHE
Nguyễn Vân Thiên
 
Vành nón đàn bà
              thường rộng hơn vành mũ đàn ông
Phải chăng phái nữ cần nhiều hơn bóng mát?
Thương mẹ quá nắng sương pha tóc bạc
Bóng mát đời mình, mẹ nhường hết cho con.
 
Vành nón đàn bà
              thường rộng hơn vành mũ đàn ông
Phải chăng phái nữ cần nhiều hơn bóng mát?
In dáng mẹ, em mưa nắng đi, về
Thường quen tay nghiêng nón
Che cho con cho chồng thêm bóng yêu thương
 
Với tình mẹ tình em, tôi đã hiểu
Vì sao
Vành nón đàn bà
                  thường rộng hơn vành mũ đàn ông
Không phải mẹ và em
            cần nhiều hơn cho riêng mình bóng mát
Mà để nghiêng che một nửa cho đời.
 
 
 
THƠ TẶNG NGƯỜI VỢ KHỔ HẠNH
Hà Nguyên Dũng
 
 
 
Trong thơ anh đầy bóng dáng nhân tình
và giọng điệu nghe ra đầy luyến tiếc
trách giếng cạn mà lòng sao tha thiết
nước đổ rồi lại mong hốt đầy ly…
 
Anh ăn cơm nhà lo những chuyện chi chi
chẳng lợi lộc bao nhiêu cho cuộc sống
Em và anh như đồng-sàng-dị-mộng
Em lo ròm người chuyện mặc ấm ăn no
anh lại nằm vơ vẩn với câu thơ…
 
Em đã phải bao nhiêu lần nhuộm tóc
không phải làm duyên mà giấu niềm khổ nhọc
để anh yên lòng đi bắt bóng cầu danh
anh vui buồn với những giấc mơ anh
Em vui buồn chuyện bán buôn ế, đắt
ngày mới cưới em tuy không tuyệt sắc
nhưng phải đâu là cỏ nội hoa hèn
mà giờ đây đã tiều tụy, hom hem
do Em phải làm thân cò lặn lội
chồng và con như lũ tằm ăn rổi
nên trăm dâu trút xuống một đầu tằm
anh làm thơ, như làm ruộng, ăn cơm nằm
Em nuôi chồng con, như nuôi tằm, ăn cơm đứng
cặp nhẫn, đôi bông gỡ dần lúc túng
đôi ta giờ còn lại chút nhau thôi
và hai con làm của quý để đời !
 
Trong thơ anh Em mờ mờ tỏ tỏ
ai lo cho anh lúc trái trời trở gió
hẳn không là những bóng dáng tình xưa
ai cùng anh chia sớt muối dưa
hẳn là Em ! mười mấy năm khổ hạnh
mười mấy năm ! Em bụi dâu trơ nhánh,
anh – con tằm không nhả nổi sợi tơ…
 
Đêm nay thức giấc giữa khuya mờ
cái vắng lạnh làm anh thêm cô quạnh
gió chớm thu mà anh nghe ớn lạnh
có phải anh còn ở phía ngoài Em ?
anh sống lơ mơ những chuyện hão huyền
không biết được gạo trong thùng còn, hết
khi thấy con nghiêng nồi cạy, vét
anh giật mình ngó lại phía đời anh
là mái tóc anh đã không còn xanh !...
 
Anh là kẻ đã bỏ hình bắt bóng
tưởng hạnh phúc nằm trong danh vọng
hóa ra nằm gọn lõn trong tay Em !
 
Kỷ niệm ngày cưới nhau - 08.08.1999
 
 
 
 
 
NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BIỂN QUI NHƠN
Nguyễn Lương Hiệu
 
Trong hoàng hôn, trước biển
Có người đàn bà ngược gió
đi về phía mặt trời
tóc rối bời như sóng
Vấp dấu chân những con dã tràng chạy trốn
Người đàn bà sóng soài trên cát
Tôi ngã nhào rát những ưu tư...
 
Người đàn bà kia giống như
Mẹ tôi thuở ấy
Gom những lo toan vác nặng trên vai
Chia yêu thương đầu ngọn sóng dạt dào...
 
Người đàn bà kia như em
Đồng hành cùng tôi cuộc sống
Em thiếu văn hoa còn tôi thừa mơ mộng
Cùng nhau đi trọn một cung đường
 
Những đàn bà ở biển cho lòng tôi sóng dội
Những người đàn bà là sóng cho tình tôi đại dương...
 
 
NÓC KHÔNG CHỒNG
Phụng Lam
 
       Đoc bút ký của Diệu Hiền, báo TN 30.10.2008
 
Gió ràn rạt lúa
mưa tự do hắt hạt
Nóc không chồng ngùi, nghẹn Trà Mây
 
Cô thôn nữ Xê đăng
giọng cười hồn nhiên gió núi
thẹn thùng trước vực Nước Xa
để rồi...
nóc không chồng buồn tủi
ánh mắt mòn chiều xa xăm...
 
Mấy đứa trẻ
vòng tay treo cột vẹo
phên nứa liêu xiêu ốm gầy
em bé trong nhà nằm co quắp
đắp mình bằng khoảng không!
giọt buồn chạy quanh sườn cây dốc núi.
 
Nóc gió không chồng
Nóc mưa không chồng
Trà Mây mùa giá rét.
 
  

THƠ DỖ CÔ GÁI

Ở MỘT NƠI KHÔNG TIỆN NÓI

 

Nguyễn Đăng Trình

 

em hãy khóc

khóc như mưa như lũ

khóc cho sầu nguôi xuống nhớ bùng lên

đời chỉ cười thôi thì chán chết

rã riêng đường sông suối... biết đâu hên...

 

ta có dạo còn buồn

hơn em tưởng

hơn đêm chim trốn tuyết mất khu rừng

ấy là buổi lò dò về chốn cũ

lạc mất người con gái tuổi rằm xuân!

 

và từ đó ta lúc mê lúc tỉnh

mê ngoài đời mà tỉnh trong mơ

hãy tưởng tượng nửa đời ta quờ quạng

kiếm cuộc tình đâu đó trốn trong thơ

 

em hãy khóc

khóc hả hê... cho cạn

đêm người dưng lỡ bước phố người dưng

rồi ru dỗ trái tim bình tĩnh lại

tin mỗi năm mỗi nõn một mùa xuân

và đâu hẳn hễ chiếu chăn là bí mướp

còn chân mây chanh mía... biết đâu chừng?

 
 
 
 
 
 
BÓNG ĐÊM KHÔNG THỂ GIẾT MẶT TRỜI!
Thiện Mỹ Giang
 
 
 
Can đảm lên em
Bóng đêm không thể giết mặt trời
Sự thật luôn luôn là sự thật
Dù lao tù hay phải mất trăm năm
Xin đáp lại hờn căm bằng nụ cười tha thứ
 
Đây rập rình quanh ta trăm thú dữ
Hãy lên đường đừng do dự lo âu
Tình yêu ta thành vạn vạn nhịp cầu
Nối lại những bờ vực sâu ngăn cách
          Vì đôi trang sách
          Em bị theo dõi nghi ngờ
          Vì mấy câu thơ
          Cửa lao ngục đợi chờ anh bốn hướng
 
Đã có nhau chung đường lý tưởng
Đã có nhau chung một hướng nhìn
Đã có nhau nuôi lớn một niềm tin
Chung một tình yêu từ Vô Biên Tuyệt Đối
 
Can đảm lên em
Bóng đêm không thể giết mặt trời
Đêm sẽ tàn và nắng mới lên cao
Hát lên em tình khúc ngọt ngào
Cho ngàn vị sao trời rơi trong mắt
 
Ngọn lửa lòng không bao giờ lụi tắt
"Đem yêu thương vào nơi oán thù
Đem thứ tha vào nơi lăng nhục
Đem an hoà vào nơi tranh chấp
Đem chân lý vào chốn lạc lầm..." *
Lời em ca như tiếng gọi từ trời
Anh gọi tên em bằng tên thánh nữ
 
Không ai cầm tù được tiếng hót của chim
Không ai xích xiềng được nhịp đập con tim
Em ơi em đã thấy rồi lẽ sống
Dù chông gai ta cũng phải đi tìm
 
 
Can đảm lên em
Bóng đêm không thể giết mặt trời
Nguồn thơ anh không thể cạn lời
Cùng hồn em ngàn đời bay lên mãi...
 
Hạnh phúc không chỉ là gặt hái
Mà phải cuốc phải cày, phải đổ máu-mồ- hôi
Yêu thương không chỉ là xao xuyến bồi hồi
Mà còn là hy sinh và chiến đấu

Can đảm lên em

Này em yêu dấu

Bên kia ngục tù đã thấy mùa xuân

Đường ta đi nhiều gai góc gian truân
Hãy góp lại vui buồn chia đôi đời ngọt đắng
Anh đang mơ một ngày xuân ấm nắng
Em trở về áo trắng đẹp như thơ
Đôi chim câu đậu trên nóc nhà thờ
Ngẩng nghe chuông ngân vang mừng thánh lễ
 
 (Xin xem tiếp cột bên phải !)
 
 
*Kinh Hoà Bình 
 
 
 
HOA THẦM LẶNG GỬI MỘT NGƯỜI
Nguyễn Đình Bổn
 
*HOA THẦM LẶNG GỬI MỘT NGƯỜI
 
Ba năm qua tôi gửi cho em rất nhiều đoá hoa thầm lặng
Nhiều bài thơ viết lúc nửa đêm
Nhiều suy tưởng giữa cuộc đời sợ hãi
Và đa mang, khốn khổ kiếp người
 
Em lộng lẫy giữa trăm ngàn nhan sắc
Đoá sen thơm trong phù phiếm chợ đời
Nhân cách sáng qua mịt mù bão tố
Nghĩ về người sao xấu hổ cho tôi!
 
Tôi thầm lặng gửi ngàn hoa thầm lặng
Ngày em đi mưa gió đầy trời
Ngày em về vẫn bão giông ngập đất
Có một người thức trắng giữa đêm vui.
01.03.2010
 
*ẢO GIÁC
                Gửi L.T.C.N
Thức dậy
ngồi đợi bình minh
nỗi cô đơn loài chim trộm sáng
ánh đèn thành phố dối lừa
không mặt trời nào đang mọc
tiếng mèo gào hoang đêm
 
Thức dậy
váng vất cảm giác ngủ đông
ngỡ một phương trời sáng
người đàn bà về
tối hàng cây
mù quầng sáng sao khuya
 
Thức dậy
thảng thốt tiếng mưa
tim chờ cơn bão lớn
ảo thanh mùa biển động
 
Ở một nơi xa
giữa tường câm bóng tối
em đang ngủ
tự do thuần khiết
khi giấc mơ chảy về phía mặt trời
8.07
 
 
MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÍCH THỰC

Phan Hoàng

 

mọi định nghĩa về phụ nữ mà tôi biết

mọi lý luận về cái đẹp mà tôi biết

chợt trở nên vô nghĩa

trước một nét kiêu sa

chợt trở thành mây khói

trước một người đàn bà

một người đàn bà đích thực

 

 

tất cả nguồn năng lượng mặt trời dường như thu hết vào lồng ngực nàng

tất cả mọi dòng sông dường như trôi hết vào cơ thể nàng

tất cả mọi bông hoa dường như khép mình bên từng đường cong giới tính của nàng

tất cả vui buồn cuộc đời dường như gom hết vào ánh mắt nàng

 

đừng hỏi nàng là ai và từ đâu đến

nàng chưa bao giờ bước vào giấc mơ của tôi và bạn

nhưng nàng có thể là người đang ở cạnh bạn và tôi

nàng không hiện hữu trên thế giới này

nhưng nàng có thể ẩn hiện trong trái tim mỗi con người

 

nàng mang nét hồn nhiên Mỵ Châu

sự thông minh Ỷ Lan

bi kịch Huyền Trân

ngôn ngữ Ngọc Hân

và cả quyền năng Đặng Thị Huệ

 

MÔI THÁNG GIÊNG

Nguyễn Ngọc Nghĩa


 
Em ấm vào anh
vị ngọt tháng giêng xanh
đôi môi mùa đông chưa từng rét mướt
run rẩy
lộc nhú đầu cành
tháng ngày đi rất chậm.
Mùa hạnh phúc đến bao giờ?
mà thời gian nồng nàn hương tóc
Tình yêu đi chân trần trẻ thơ 
mà cát bỏng
rộp cánh hồng tội nghiệp
 
Em rót vào anh
hơi thở tháng giêng nồng
Đôi môi nắng non ngậm mặt trời mùa hạ
rộn rã ngực thầm
vai thanh xuân phủ cơn mê dữ dội
Là lúc không gian
vẫy vùng địa chấn
vỡ trong anh cơn hồng thủy dịu dàng
dịu dàng
môi tháng giêng
 
(02/2011)

 

THƠ TẶNG VỢ

Nguyễn Hữu Thuỵ 

 

Vợ ta cần biết chi thơ

Riêng ta khuya sớm đi mơ về màng

Trót thương nên chẳng phàn nàn

Ý trời đã định số phần chung đôi

 

Vợ ta có tính hay cười

Thành không nghiêng được nhưng đời ta nghiêng

Mới hay má lúm đồng tiền

Cũng làm xính vính những tên cứng đầu

 

Vợ ta vọng cổ đôi câu

Vốn dân Nam bộ dễ dầu chi không

Đôi khi nghe cũng mát lòng

Cửa nhà rộng mở ung dung hát hò

 

Vợ ta thương tự bao giờ

Không hoa lá vẽ tô màu phấn son

Khi vui bù lại khi buồn

Thơ không tặng Vợ dễ còn tặng ai

 

NGHE HÁT RU CON GIỮA SÀI GÒN

Nguyễn Ngọc Nghĩa
 
 
Thả câu lục bát ầu ơ
Tiếng xưa ngọt đọng trên bờ môi thơm
Thương ơi! Mảnh ruộng miếng vườn
Cầu tre lắc lẻo, đường trơn gót bùn.
 
Tiếng hát ru nghe sao tội nghiệp
Giữa phố đông người thấp thoáng bóng quê
Câu ca dao lạc loài mà thắm thiết
Giọng ví dầu theo gió đong đưa
 
Em hát chi lời ru héo hắt
Cầu ván còn đâu mà long đinh
Bậu không về, bậu sang bến khác
Mặc thuyền em sóng nước lênh đênh.
 
Em hát chi câu ru lạc điệu
Trẻ nhỏ bây giờ đâu thích ca dao
Người lớn chẳng còn tha thiết với Kiều
Câu sáu câu tám cũng thành lạ lẫm
 
Tiếng hát em rơi giữa muôn trùng
Xốn xang lòng ta hay lòng trẻ
Chiều phố thị chạnh hồn quê, khe khẽ
Từ lãng quên chợt lãng đãng quay về.
 
 
 
 

 

 

CHỈ CÓ MẸ

Ngô Hà Phương 

 

Chỉ có mái nhà mẹ che con là ấm nhất
Bếp lửa sớm khuya nồng đượm
Ngọn đèn tim mẹ khâu đêm

 

Chỉ có con đường vòng gốc đa, giếng nước
Con đường mẹ đưa con đến lớp
Là đủ sức vươn theo suốt cả đời người

 

Chỉ có ngôi làng mẹ còng lưng với tép
Với củi bên gò, với cỏ dưới trưa
Là đủ sức nuôi con một tình yêu mãnh liệt

 

Chỉ có dòng sông mẹ, ngày đêm con tắm mát
Lặn bắt bóng chiều bỏ giỏ tuổi thơ
Là đủ sức chở con vào biển lớn

 

Trong chao lượn tâm hồn
Đất nước là khung trời lồng lộng
Mẹ của con là chiếc dây diều!

 

 

 

 

 

 

 

 
 
 
 
 
 
Phải chăng em chưa bao giờ đẹp thế
Môi thơm hồng chung hát khúc thánh ca
Tiếng đàn vui hoà nhịp gõ tim ta
Mắt không khóc mà lòng rưng rưng lệ
 
Không có thể triệu lần không có thể
Sống cuộc đời nô lệ vong thân
Kiếp trăm năm chết chỉ một lần
Ta phải sống bằng Con Người đúng nghĩa
 
Can đảm lên em
Bóng đêm không thể giết mặt trời
Cái ác nắm ngôi cũng chỉ tạm thời
Ánh sáng muôn dân soi chiếu vạn đời
Bạn đường yêu quý! Bạn lòng ơi!