Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

THẾ THỜI THẾ, THƠ THỜI THẾ THẾ !

                           Tranh: Hoạ sĩ NGUYỄN MẪN 

 

BÀI CA NỐI MẠNG

Hoàng Hưng

                        Tặng các công dân Net

 

Màn hình computer rực sáng.

 

Những tiếng phẫn nộ, những tiếng yêu thương,

những tiếng khinh bỉ, những tiếng sẻ chia,

những tiếng đòi SỰ THẬT,

những ánh nến hồng ngàn vạn trái tim,

những bó hoa tươi ngàn vạn tấm lòng,

trong còi rít, còng khua,

trong dùi vung, đạn xé,

trong vòi rồng điên cuồng

trong dối trá phỉnh phờ vây bủa.

 

Màn hình computer rực sáng.

 

Những tiếng phẫn nộ, những tiếng yêu thương,

những tiếng khinh bỉ, những tiếng sẻ chia,

những tiếng đòi QUYỀN SỐNG,

những ánh nến hồng ngàn vạn trái tim,

những bó hoa tươi ngàn vạn tấm lòng

đã vượt qua nỗi sợ,

đã vượt qua tường lửa,

đã phá tung màn đêm,

đã tìm nhau kết nối,

đã cho nhau niềm tin.

 

Màn hình computer rực sáng.

 

Những tiếng phẫn nộ, những tiếng yêu thương,

những tiếng khinh bỉ, những tiếng sẻ chia,

những tiếng đòi TỰ DO,

những ánh nến hồng ngàn vạn trái tim,

những bó hoa tươi ngàn vạn tấm lòng

đã nhân truyền triệu triệu

thành sóng biển thành thác lũ

từ một click chuột giản đơn

 

Từ trong thế giới ảo

ta xây đắp con đường

trở về SỰ THẬT

trở về SỰ SỐNG

trở về TỰ DO

 

Clic chuột đi thôi

Ta vào xa lộ

Thế giới thênh thang

Từ một nơi này ta ôm hoàn vũ

Không cô đơn cũng không bày đàn

Click chuột đi thôi

Nào ta nối mạng!

 

Màn hình rực sáng…

 

 (Viết trong ngày tháng tư rực lửa)

 

MỞ MIỆNG

Nguyễn Hữu Thuỵ

 

Bị khớp mỏ
Nên vẫy vùng mở miệng
Không phải để giành ăn
Mà giành quyền được nói tự do
Tất cả đồng lòng
Tương ứng hô to:
Ông vua lỗ tai lừa
Ông vua lỗ tai lừa
Ông vua đang đội mũ

Từ man rợ
Đến phong kiến – độc tài – tự do dân chủ
Từ tiếng hú sơ khai
Đến ngôn ngữ đương thời
Tất cả chung nhau dưới một gầm trời
Nhưng cần phải khác nhau
Khi nói lời gan ruột

Cả dân tộc sẽ trở nên trầm uất
Hoạ diệt vong y án trên đầu
Chết lâm sàng già trẻ như  nhau
Bệnh liệt kháng
Còn thực quản nhưng tắt dần thanh quản.

SG 01/2010

 

ĐỊNH NGHĨA LẠI

Nguyễn Hữu Thuỵ 

 
Bán nước công khai
Đích danh gọi là bán nước
Bán nước lén lút với nhân dân
Là buôn lậu Tổ Quốc mình

Đứa con gái mất trinh
Bị thằng Tàu đè ra chơi
Thì phải la lên cưỡng dâm bạo lực
Bằng đã thuận tình nhận đô la đặt cọc
Thì ráng chịu đi con, mấy chú bợ tiền rồi

Tiếng Việt Nam lắm kiểu nói trên trời
Định nghĩa lại cho bàn dân được rõ
Như món giả cầy
Tuyệt nhiên không phải là thịt chó
Chỉ giỏi đánh lừa nhờ riềng – sả – mắm tôm

Phải gọi đúng tên cúng cơm
Mỗi con người sẽ lòi ra bản chất
Mỗi thể chế sẽ lột trần sự thật
Dưới ánh mặt trời trái đất mới tròn quay

09/2010

 
NGÀY ĐI LẤY SỐ XE
Nguyễn Hữu Thuỵ 
 
Mua xe mới, đến ngày đi lấy số
Chẳng phải số trời—số của công an
Số của trời định vị trong tâm
Số của công an ngoài đường xe lăn bánh

Thằng cò gạ: ngọt lời đức hạnh
Tính ra tiền mỗi nút mỗi tăng lên

Ai muốn lấy số hên
Dợt le với đời phải qua nhờ cửa ải

Thằng cò gạ: ngoài tai như gió lại
Ta vẫn bình tâm tin ở số trời

Lá số trời tính sẵn cả trăm năm
Số của công an có khi phải đổi
Cứ lỗi thời là thay—đi cái mới
Lẽ tự nhiên không thấy hóa ra mù

Số công an cho ta: số bù!
Rất dễ nhớ: hai-năm-năm-tám
Cầm trên tay tưởng chừng vô cảm
Gắn sau xe thân thuộc không rời

Cũng chỉ là phương tiện đi chơi
Con xe ơi! dù mày bù hay chín nút
Ta vẫn tin mọi nơi và mọi lúc
Số của trời mới thực sự quyền năng
 

Sài Gòn 12/ 2010

 
KHI NGƯỜI NÔNG DÂN RỜI KHỎI CÁNH ĐỒNG
Phan Hoàng
 
người nông dân

                         lần lữa

                                     rời cánh đồng

ngọn gió lạc đường bay

nặng nề chậm chạp

như con bò già kéo cày giữa trưa đứng bóng

sau lưng thời gian sấm chớp

 

không còn nữa những tối lai rai bàn giống lúa mới

không còn nữa những khuya bồn chồn tỉnh giấc đợi tiếng gà

không còn nữa những trưa thiêm thiếp chiêm bao giữa bầy tu hú

không còn nữa những chiều hỉ hả đốt đồng mùa gặt bội thu…

 

người nông dân

                         lững đững

                                          ngoảnh lại cánh đồng

ngọn gió lạc đường bay

nặng nề chậm chạp

như cánh chim cô đơn chấp chới rặng núi chiều đông

sau lưng đất đai sấm chớp

 

màu cỏ sân gôn sẽ thay màu lúa tình tự ngàn đời

dãy dãy tường cao sẽ thay bờ vùng bờ thửa

từng dải khói đen sẽ thay những đàn cò trắng

tiếng máy buốt đêm sẽ thay tiếng nhạc côn trùng…

 

người nông dân

                        lầm lũi

                                    để lại cánh đồng

ngọn gió lạc đường bay

nặng nề chậm chạp

như người lính bị tước vũ khí cúi mặt rời khỏi chiến trường

sau lưng rền vang sấm chớp...

 
 
 
GỬI BẠN CŨ Ở QUÊ NHÀ
Hoàng Thuỷ Biển
 
Thư bạn viết từ quê nhà máu thịt,
Lời chảy ngầm, dòng chảy dưới xương da
Bạn hỏi ta nơi xứ người ngươi bận,
Còn lòng đâu nhơ nhớ bóng phai nhòa?
 
Dòng chữ bạn giấu dưới mực dấu hỏi;
Dám ngờ ta, da cũ đã thay màu.
Bạn hỏi ta: ngươi còn ngươi từng đã?
Ta nói sao? Đành im lặng, cúi đầu.
 
Danh và lợi leo tới chưa, tột đỉnh?
Ta leo chưa? Đã té xuống, hôn mê.
Ngươi quên hỏi: ta điên giờ đã tỉnh?
Sau bao năm bụi lấp dấu chân về.
 
Bạn ngỡ ta nhẹ nhàng trên cõi phúc,
Nền sầu đời thành miễn nhiễm trong ta
Ngon thì hãy cùng với ta uống cạn:
Đời tha hương, một chén đắng chan hoà.
 
Biết nói sao cho bạn hiền hiểu được,
Mỗi người mang một thánh giá tư riêng.
Nếu bạn biết chỗ nào trên mặt đất,
Chỉ giùm ta, chỗ ấy vắng ưu phiền.
 
Đừng hỏi ta: quên rồi hay còn nhớ,
Bao khuôn mặt yêu dấu của ta xưa.
Hãy hỏi ta: từng đêm trong giấc ngủ,
Nỗi kinh hoàng trên biển đã qua chưa?
 
(Lễ Tạ Ơn—2010)
 

MẸ ƠI MẸ!

Nguyễn Tam Phù Sa
                                      Kính tặng mẹ bán vé số
 
Mẹ cùng khổ, chào mời mua vé số
Tuổi tám mươi dài hơn những con đường
Đất nước rồng bay, mẹ còn đi chân đất
Già lang thang, vé số lang thang...
 
Mẹ ơi mẹ! Vị đời ưu ái thế!
Cửa nhân gian nhỉ giọt chút riêng nghèo
Cổ khản giọng và lòng kêu đói!
Trời cao lồng lộng, đất rộng mênh mông...
 
Tóc mẹ trắng, áo cơm chưa cho bạc
Còn phân thân chia sẻ cuộc rủi may
Phận bèo tím gởi vào hy vọng ảo
Buồn đang khoá miệng, mắt khơi dòng
 
Mẹ ơi mẹ! Con là con của mẹ
Dù trăm năm chưa ấm lạnh một ngày
Dù lá úa sống mòn ai hay biết
Phút giây nầy con hiểu mẹ là ai!
 

 

CÓ MỘT BÀI THƠ

Nguyễn Đăng Trình

 

một bài thơ ngày nào tôi cũng viết
đã nửa trăm năm chưa được câu nào
những con chữ ngo ngoe liền dẫy chết
như sao băng ngắn ngủn thoáng đời sao

 

yêu tổ quốc tôi cũng là người lính
nhưng lại là người lính phía bên kia
mãi mò mẫm giữa lòng đêm cuộc chiến
chừng sáng ra thì bước trật bước trìa

 

đời đã thế đời coi như trớt quớt
về làng xưa an phận gã nhà quê
họ hàng cũ có thân mà chẳng thuộc
chuyện xưa sau làm kẻ đứng bên lề

 

nhiều lúc thấy ươn hèn không thể tả
sống cứ như đang tự tử từng ngày
sao chẳng được như con tôm con cá
giữa ao hồ sông biển tự do bơi

 

một bài thơ ngày nào tôi cũng viết
viết không xong lảm nhảm mãi thành kinh
quá đỗi vô tâm em đâu thèm biết
tôi lưu vong trên chính cố hương mình!
 
 
 
KHỞI SỰ TỪ TSNAMI
Một Dòng Sông
 
đất Phù Tang phủ một màu tang tóc
xứ mặt trời thấm đẫm sắc hoàng hôn
một chút trở mình của vũ trụ càn khôn
chút hơi thở đất cũng làm hồn xiêu phách lạc

người có nghe chăng giữa muôn ngàn xao xác
vọng tiếng thương đau của đảo quốc huy hoàng
Thái dương Thần nữ than khóc những đứa con
không để ai ủi an vì các con bà nay đã mất

sóng cả trùng dương lớp lớp dâng vùi dập
nuốt chửng phố phường cuốn cả xóm thôn
ôi một vùng hoa gấm đẹp khôn lường
tsunami đi qua: tan hoang bình địa

đây Japan mặt trời phương đông chói lóa
là tấm gương bao dân tộc ngước nhìn
khoa học kỹ thuật tiến bộ văn minh
mà trước thiên tai cũng đành câm lặng

hởi những ai nghĩ mình đỉnh cao muôn trượng
rằng mình vô địch mình vĩ đại mình muôn năm
xin một lần cúi xuống xét lại bản thân
chẳng là chi chẳng là chi cả

… ước mong sao như mẹ hiền chuyển dạ
trong đớn đau con trẻ được sinh ra
thảm họa hôm nay là thời khắc trổ hoa
một thế hệ mới tái sinh trong tình yêu sự thật
 
 
CA NGỢI
Tống văn Công

Kính tặng Nguyễn Thị Dương Hà – Cù Huy Hà Vũ

 

Chụp mũ hành lạc lên đầu nhà dân chủ.

Bôi bẩn tư tưởng bằng hai bao cao su.

Đòn hiểm là đánh cho trái tim đau,

Trí thông minh sẽ hóa ra mụ mị.

80 triệu đồng bào âu lo cho chị,

Khi 700 tờ báo phát 1 bản tin,

Trái tim người vợ nhận 700 mũi tên.

Lạ thay người phụ nữ trung trinh vẫn vững.

 

Cái ác đã từng dìm chết

                        tình yêu Ôtelô – Đexđêmôna

Cái ác đánh bẫy được Rômêô – Juyliet.

Lưu Hiểu Ba nói với vợ, Lưu Hà:

"Viết câu thơ bí mật,

Nhắc nhở anh rằng,

Mỗi ngôn từ là một lời cuối!" (*)

 

Tình sử Việt Nam sẽ ghi một chương mới:

Cù Huy Hà Vũ – Nguyễn Thị Dương Hà.

Kẻ trong ngục truyền về nguồn cảm ứng.

Người ở ngoài gửi vào thông tuệ tự do.

Họ không nói những lời ủy mị,

Họ tư duy với thần công lý,

Và nói theo lời Tổ quốc phán xử nay mai.

Đắm say, sáng suốt, vai sát vai.

 

Tôi không đủ lời ca ngợi!

Ngày 19 tháng 3 năm 2011

T. V. C.

NGUỒN: Bauxite VN

(*) Trích bài thơ "Một lá thư cũng đủ" của Lưu Hiểu Ba gửi cho vợ là bà Lưu Hà, Nguyễn Huệ Chi dịch

 

MẸ QUÊ

Lê Thị Điểm 

 

Mẹ ra thăm cháu phố xa

Nghe đài dự báo quê nhà bão giông

Vào ra lửa đốt trong lòng

Luống khoai đã dỡ, lúa đồng gặt chưa ?

Gió lùa qua vách phên thưa

Thằng Côi, con Cút rét thừa thiếu cơm

Mấy bà chòm xóm neo đơn

Đến khi tối lửa tắt đèn ai sang…

 

Hoa sen nở giữa ao làng

Liệu qua giông bão lụi tàn hay không ?

Phố phường nhà lớn người đông

Mấy ai hiểu hết tấm lòng mẹ quê
 
 
 
 
SUY NGHĨ
Hạ Minh


      (nhân hội bắn pháo bông cuối tháng 4 ở Đà Nẵng)

 
Xé toạc bầu trời
Xanh xanh, đỏ đỏ
Như cố tình xé toạc vết thương nhiều năm đang
                                                     khép dở
Hết cơ hội rồi ư?
Sao cứ phải ngày này
 
Cái ngày mà hàng vạn người đi
Hàng vạn người nằm xuống
Bao nhiêu người bỏ xứ
Bao nhiêu người chung thân?
 
Trên bao nhiêu nước mắt, trên bao nhiêu nụ cười
Trên tiếng thét hả hê, trên cái nhìn phách lối
Vòng hào quang ảm đạm.
Mấy ai chờ
 
Sao không mở lòng một chút bao dung
Sao cứ phải hằm hè nhau mãi thế
Vết thương cứ xé hoài thì lành đâu có dễ
Làm sao trách được người
Chẳng chịu ngồi chung
 
Không phải hàng triệu niềm vui, hàng triệu nỗi buồn
Mà nỗi đau trùm lên tất cả
Máu không  máu người dưng, xương không xương
                                                         người lạ
Kẻ chiến thắng ngậm nỗi đau gấp cả trăm lần
Chiếm được thành không chiếm được lòng dân
 
Lung linh chỉ ở trên trời
Mà cái đói thì dằn xuống chiếu
Kẻ ngồi trên cao làm sao hiểu
Mãi ngửa lên đâu cúi xuống mặt đường
 
Hãy nhìn xem, còn không
Còn không những đau thương
Hay hớm gì chuyện xanh xanh, đỏ đỏ
Kẻ ăn xin không còn trên đường phố
Kẻ ăn xin tồn tại mỗi con người
 
Trên trời vẫn chớp lóe
Vầng trăng chết cô liêu
Mắt người như tối lại
Đêm nay sương xuống nhiều.
 
 
 
 
CÂU HỎI THÁNG TƯ
Chứng Nhân
 
Giải phóng ai? Giải phóng gì?
Thống nhất địa lý - phân ly lòng người !
Bao năm xương trắng máu tươi
Dân ta kẻ khóc người cười do ai ? !
 
 
NỖI BUỒN MỚI
Chứng Nhân 
 
Buồn sao là buồn
Như Dân Oan mất đất
Buồn sao là buồn
Như Blogger mạng sập
 
Buồn sao là buồn
Như ngư dân đánh cá
Trên lãnh hải nước nhà
Bị TÀU... LẠ tấn công, bắt cóc
 
Buồn sao là buồn
Khi nhà báo viết bài bênh vực Dân Oan
Được hay bị CA
Mời đi uống trà
Hăm he, đe doạ
 
Buồn sao là buồn
Khi nói hay viết:
HOÀNG SA & TRƯỜNG SA LÀ CỦA VIỆT NAM
Mà bị truy đuổi, bắt giam...
 
Mẹ Việt Nam ơi mẹ Việt Nam
Sau 36 năm hoà bình thống nhất
Sao con mẹ còn đi tìm Tự Do và Sự Thật?
Sao anh em một nhà còn hãm hại nhau?
 
Ai biết? Ai hay?
Nỗi buồn mới này
Do đâu?
Vì sao?
 
  
 
 
BÀI THƠ "LẠ"
Hưng Lê
 
 
Đất Nước Tôi Bây Giờ Rất Lạ
Từ Bao Giờ Thói Hèn Hạ Thành Quen
Tàu nước Lạ đi vào vùng “nhạy cảm”
Tàu nước tôi bỏ bãi cá than trời
Ngư dân tôi cúi đầu nhẫn nhục
Hải quân Lạ ngang dọc khắp biển khơi
Công ty Lạ lên Tây Nguyên đào quặng
Dân xứ Lạ đến đập núi phá rừng
Cao nguyên ơi đâu rồi tiếng trống
Tiếng sáo buồn trôi tiếng đàn t’rưng
Đất nước tôi bây giờ rất Lạ
Phim Lạ lên ngôi, tiếng Lạ đổi đời
Hàng xứ Lạ khắp hang cùng ngõ hẻm
Em gái theo chồng Lạ kiếp đời trôi
Ôi lạ thật cái gì cũng Lạ
Đâu mất rồi con cháu Rồng Tiên
Trải bao đời lưu danh Lạc Việt
Mà bây giờ thói hèn hạ thành quen…
 
                 (NGUỒN: quangngainghiathuc)
 
NGÀY NÓI THẬT
Chứng Nhân
 
Xứ người bày ngày Nói Dối
Để gạt nhau vui
 
Cay đắng, ngậm ngùi
Người dân xứ tôi
Bị lường gạt cả đời
Mất nhà
Mất đất
Mất tự do
Mất mạng...
Mỗi năm: bốn mùa, mười hai tháng
Chỉ ước mong có một ngày NÓI THẬT
Để đòi lại Tự Do và Công Lý !
 
01.4.2011 
 
 
60 GIÂY
Bùi Chí Vinh
 
Trong một phút kiêu ngạo
Ta viết lại đời mình
Sáu mươi giây nói láo
Máu loang đầy chúng sinh
 
Trong một phút thanh bình
Hai thương binh ngồi khóc
Sáu mươi giây chiến tranh
Tù nhân đầu cạo trọc
 
Trong một phút cô độc
Ta nhấp rượu khinh đời
Sáu mươi giây, lũ ngốc
Bán quê nhà như chơi.
 
 

ĐÓI !

Nguyễn Vân Thiên 

 

Cánh diều tuổi thơ đói gió

Lối hẹn hò đói bước tình chân

Vòng tay khô mòn mỏi đói người thân

Mộ hoang ven rừng đói mùi hương khói nhạt

 

Đàn đói tiếng hát

Môi đói nụ cười

Tim đói tình người

Người cày ruộng đói cơm: chuyện đời phi lý!

Nhà thơ đói thơ: tội nghiệp hồn thi sĩ!

 

Đêm đói vầng trăng chung thuỷ

Ngày đói mặt trời công lý

Đói! Đói! Đói!

Người cô thế và hồn oan réo gọi

Tiếng kêu xé lòng trời đất có nghe?!

 

 

CHUYỆN CÙNG ĐẦU GỐI

Nguyễn Vân Thiên

 

Tri âm góc bể chân trời

May còn đầu gối chuyện chơi đỡ buồn

Bao năm lội suối leo truông

Gối long gối lỏng, chớ buồn làm chi

Trời sinh gối để đứng đi

Chứ đâu bắt gối quỵ quỳ trước ai

Trăm năm nào biết ngắn dài

Từ vành nôi đến quan tài gần xa

Gối ơi! Đứng thẳng giùm ta

Mặc cơm áo dụ thi ca luỵ lòn

Sá chi thua được mất còn

Cùng ta gối nhé lên non ngó trời

Ngắm mây mà ngẫm chuyện đời

Vui nghe gió núi hát lời vô ngôn.

 

 
THÁNG TƯ
Nguyễn Đình Bổn                     
 
Sao tôi buồn quá, Tôi buồn
Tháng tư lửa đỏ điên cuồng thỏa thuê
Những con ve khóc đầu hè
Trong dinh phế tích bao lòe loẹt phơi
Hồn tôi gặp những hồn người
Máu như lệ nhỏ nửa đời khôn nguôi
Sao tôi buồn quá tôi ơi
Ngổn ngang phố thị tơi bời quê xa
Giam mình đếm những ngày qua
Tháng tư qua, tháng tư qua bao giờ???

 
THĂM MỘ CHA NGÀY ĐẦU HẠ
Nguyễn Đình Bổn
 
 
mơ hồ loạn lạc hoang mang
tiếng ve mùa hạ như ngàn mũi dao
đao binh tưởng vẫy tay chào
gông cùm vẫn mở máu đào vẫn tuôn
tuổi thơ xiêu giạt cánh chuồn
những dòng sông lạ bao dung dặm dài
cha ngồi đếm đốt ngón tay
ngày cùng tháng tận năm dài vèo qua
sương pha trắng mái đầu già
hùng tâm tàn giữa bôn ba xứ người
ngày cha nhẹ bước trùng khơi
con ngồi khóc lén giữa trời mù mưa
nghĩa trang chiều muộn gió lùa
cha ơi hồn lạnh hè xưa vọng về.
 
5.2009
   
 
MẮT GỖ
Phan Hoàng
 
những vân gỗ như những con mắt ngây thơ

trong ngôi nhà sang trọng

nền bọc nhung

tường ốp kín gỗ quý

 

chủ nhà thuyết minh về bộ sưu tập gỗ của mình

hùng hồn như trên diễn đàn chỉ đạo công tác 
                                                 bảo vệ rừng
hùng hồn như trên diễn đàn chỉ đạo phòng chống
                                                    tham nhũng

một ngọn lửa dẳng dai chót lưỡi

 

ở đâu đó có cánh rừng già đang hấp hối

ở đâu đó có người kiểm lâm mới bị trả thù

ở đâu đó có ngọn núi trọc xói mòn vừa ngã sập

ở đâu đó có cơn lũ quét thất thanh tiếng thú
                                                 tiếng người

 

những vân gỗ quý

trong ngôi nhà sang trọng

như những con mắt lửa giấu kín hờn căm

chờ ngày phát hoả.

 
BÀI THƠ TẶNG ĐỖ THỊ
Trần Trung Đạo 

Em ra đời
Mười năm sau cuộc chiến
Bom đạn đã thôi rơi, sao tiếng khóc chưa ngừng
Câu hát hòa bình, sao nước mắt  rưng rưng
Từng đoàn người vẫn lần lượt ra đi
Xuống biển, lên non, băng rừng, vượt suối
Tự do ! tự do ! 
Dù đổi bằng mạng sống
Dù phải chết ở quê người hơn ở lại quê hương.

Tuổi thơ em
Được nuôi bằng những giọt tình thương
Mẹ vắt ra từ bầu sữa cạn
Bằng giọt mồ hôi cha trong sớm chiều lận đận
Cõng cuộc đời trên chiếc lưng cong.

Những nỗi nhọc nhằn đã làm em khôn lớn thêm nhanh
Để biết thương yêu đồng bào lao động
Để biết lắng nghe tiếng thở dài của núi sông và lời
                               thì thầm của tình yêu mơ mộng
Để biết mỉm cười trong cả lúc khổ đau.

Đất nước mình không có hôm nay
Nếu hai ngàn năm trước không có bà Trưng, bà Triệu
Và sẽ tiếp tục sống trong độc tài nô lệ
Nếu không có những người con gái như em
Dòng sông dài và phiến đá chông chênh
Nhưng nếu tất cả đều co ro, sợ hãi
Nếu tất cả đều đứng nhìn, e ngại
Dân tộc này rồi sẽ ra sao?

Em bước vào tù khi tuổi mới hai mươi
Tuổi đẹp nhất của thời con gái
Bên ngoài trại giam, mùa xuân đang qua và không trở lại
Nhưng trong trái tim em, xuân mãi mãi không tàn
Hạnh phúc của em là hạnh phúc của dân oan
Của những con người không có quyền được nói
Niềm vui của em là niềm vui của đàn em thơ mới lớn
Của những mái đầu bị xóa mất màu xanh.

Chúng xô em vào vũng bùn đen lọc lừa, giả dối,
                                                     gian manh
Em lọc ra những giọt nước ngọt ngào, tinh khiết
Chúng trồng trong nhận thức em cây hận thù chém giết
Em chăm sóc cây để trổ trái tình người
Chúng đốt cuộc đời em bằng ngọn lửa bạo tàn
                                                  rực đỏ khắp nơi
Em thổi tắt để thành nguồn sưởi ấm
Chúng biến em làm con sâu đo uốn mình quanh
                                             bốn vòng cửa cấm
Em thoát thân thành cánh bướm vàng.

Hôm nay
Lịch sử đang chờ em để bước sang trang
Dân tộc vịn vai em để đi cùng nhân loại
Những người chết đang bắt đầu sống lại
Những người đi đang lần lượt quay về.

Giữa quê người còn một bài thơ
Viết cho em bằng những dòng hy vọng
Đừng gục xuống, đừng than thân trách phận
Hãy mỉm cười như một chuyến đi xa
Mẹ sẽ chờ em dù năm tháng trôi qua
Sông núi chờ em trong ngày hội lớn.

Những uất hận ngày nào chảy theo dòng sông Hát
Đang trở thành những lớp phù sa.

 17.3. 2011
(Ghi chú: Xin tạ lỗi cùng tác giả, vì lý do... LẠ,
SôngThơ bắt buộc phải TỰ Ý ĐỤC BỎ và sửa
mấy chữ... )

 
TỰ SỰ TÔI
Ngã Du Tử

Quê xưa từ độ xa người
Lòng như dòng suối ra khơi gọi nguồn
Hòa cùng biển lớn ngàn phương
Ô hay tan hợp sự thường là duyên

Chừng bao trăng mộng thật hiền
Chừng bao vò võ chung riêng cõi người
Tôi từ phiêu dạt bao nơi
Vẫn nghe thôi thúc có lời mẹ cha

Quê hương đâu chẳng là nhà
Cánh chim bạt gió cứ tha thiết hồn
Em còn thắm một nụ hôn
Cho Em quên mấy nỗi buồn lơ ngơ

Mai về trên đỉnh hái thơ
Trần gian còn lắm bơ vơ rất người
Dòng đời cứ mãi ngược xuôi
Tôi còn tôi, suốt cả thời nhiễu nhương

Niềm tin giữa cõi đời thường
Giữ mình trong, - gởi chút hương cho đời
Tấc lòng mua cuộc rong chơi
Tôi thương tôi mãi ru lời quê xưa.
                           

QUA DÒNG SÔNG ĐEN
Ngã Du Tử

Đã yên sấm chớp lâu rồi
còn nghe gió nổi lòng người bão giông
tưởng bình thường một khúc sông
nào hay con nước long đong tháng ngày
chiếc cầu nối nhịp bấy nay
hình như có tiếng thở dài châu thân
mở lòng hứng nắng tay thuôn
nghĩ thương nhịp bước tròn vuông quê mùa
mây hồng treo giữa trời trưa
hồn như chừng cũng gió mưa trong lòng
tội tình chi chuyện dòng sông?
vô tình rác rưởi hết ròng lại lên
cảm thương thân phận dòng đen
lời thơ tôi viết dưới trăng Sài Gòn.
                              
 
 
TRĂNG NGHẸN
Hoài Tường Phong

Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,
Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.
Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,
Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.

Tôi lớn trong quê mùa như cây tạp vườn hoang,
Bảy tuổi biết leo lưng trâu, không từng ngồi xe đạp.
Không biết lời bải buôi để mua lòng người khác,
Nên thua thiệt cả đời vì không thể dối lừa ai.

Ngơ ngác buổi ra thành, trước cuộc sống đua chen,
Mười năm sau chưa gội rửa cho mình thành dân chợ.
Lớp phèn hết bám chân,nhưngchấtchânquêvẫn
 còn đó

Tôi tranh thủ những tháng hè, thích về lại thăm quê.

Bè bạn theo đuôi trâu một thời, mơ ước nhìn tôi,
Tưởng tôi thoát kiếp ngài, nhởn nhơ hóa bướm.
Tôi nhìn vẻ hồn nhiên của đám bạn xưa thèm quá,
Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn.

Mỗi lần về quê bè bạn cũ lại vắng hơn,
Gái mười bảy đã lấy chồng, trai hai mươi đòi vợ.
Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,
Đôi mắt ướt một thời bẽn lẽn ngó bàn chân.

Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,
Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,
Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.

Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:
Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,
Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,
Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.

Chập tối buồn ra nhìn bến nước cô đơn,
Vầng trăng vừa lên đã bị mây mưa vần vũ.
Tôi chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ,
Vầng trăng nghẹn hoài, chưa tỏa sáng một vùng quê.

 

BAO GIỜ CON LỚN ?

Phan Hoàng

 

lại thêm những gã mặt người vung tay đánh đuổi mẹ

một lũ chó điên hùa nhau cắn xé thân thể

           đưa chúng chui ra và nuôi chúng trưởng thành

 

ngọn gió mùa hè bay qua ngôi nhà bất hạnh

                           hoá thành ngọn lửa lăm le thiêu huỷ chúng

đám mây trắng trôi qua hoá thành vành khăn tang khinh bỉ chúng

người mẹ già như con mồi thu mình

                            trước bầy cọp trí thức nguỵ tạo nhe nanh

 

ôi những tiến sĩ, kỹ sư, luật sư học vấn tới chân răng

bước ra từ gánh thóc mồ côi lướt giông đội bão

bước ra từ gánh bánh rán tảo tần còng mình bụi khói

bước ra từ người mẹ nghèo quắt queo mù chữ động kinh

có khi nào trong giấc mơ các ngươi rùng mình nghe con mình khẽ hỏi:

bao giờ con lớn giống mẹ giống cha?     

 

CƯỚP ! ?

Chứng Nhân
 
Bấy lâu quen thói cướp ngày
Cướp nhà, cướp đất..., nay bày cướp hoa
Ngẫm ra: tâm ác lòng tà
Chúng sợ cả những bông hoa nghĩa tình !
Thủ đô văn hoá hoà bình
Lộng hành CƯỚP hiếp dân mình thế sao ?!
 
Chiều 21.3.2011