THƠ THỜI CHỐNG... TÀU

 
MƯỜI BỐN LẦN GIÔNG TỐ BIÊN CƯƠNG
Phan Hoàng 

 

1. 

núi đi trong sương lạnh

núi đi trong mây mù

núi đi trong gió cuốn

núi lặng lẽ ngắm mình thung sâu

núi bí ẩn đàn đàn mã phục

núi trùng trùng muôn vạn hùng binh

 

núi thanh niên lẫm liệt

núi thiếu nữ mơ màng

núi thiếu phụ nõn nà một con

 

núi ngút trời dũng khí người lính trấn thủ địa đầu

núi ấp ôm tâm sự thắt lòng vọng phu hoá đá

 

MÂY NÚI HÀ GIANG ( Địa đầu - Biên giới Phía Bắc)  

 

2.

 

ta là hạt bụi nung nắng phương Nam

theo di chúc chín lời của cha

về đất tổ tắm gội trong gió biên cương

lên ải thắp chín nén hương

quỳ một chân

van vái tám phương

quỳ hai chân

một phương van vái

cúi rạp mình trộn lẫn đất đai

nghe núi rừng chuyển rung những âm thanh kỳ lạ

ngựa hí

gươm khua

tên bay

trống giục

lưu luyến tiễn đưa

nỉ non than khóc

vội vội vàng vàng tiếng thở đêm tân hôn

 

gió núi khoác lấy vai ta

như bàn tay cha hiện về thầm nhắc…

 

vòng quanh khắp hành tinh này

không dân tộc nào

không đất nước nào

hiếm hoi thế hệ bình yên

nối nhau quẫy đạp bóng đêm

đứng lên

chống chọi mười bốn cuộc ngoại xâm

chống chọi mười bốn lần giông tố biên cương

giành lại từng dấu chân giao chỉ

giành lại từng viên đá cuội in bóng chim lạc chim hồng

giành lại từng tia sáng cánh cò cánh vạc

giành lại từng tiếng khóc bình yên tao nôi

 

MẸ VIỆT BAO NĂM NGÓNG CHỜ CON...

 

vòng quanh khắp trái đất

không dân tộc nào

không đất nước nào

oằn vai

gánh

mười bốn cuộc chia ly không dám hẹn ngày về

không dám tỏ bày nỗi nhớ niềm thương

không biết cha con đối đầu

không ngờ anh em bắn nhau

máu đỏ oán khóc sông

xương trắng hờn than núi

bao tinh hoa hoá thành cát bụi

bao bà mẹ tim ngừng đập vẫn mở mắt đợi con

bao người vợ úp mặt chờ chồng lửa lòng đông cứng

 

mười bốn lần trống đồng Đông Sơn thúc quân xông trận

mười bốn lần khí thiêng Đại Việt bạt vía quân thù

mười bốn lần non nước Lạc Hồng xây lại từ thương đau

 

3. 

mải theo di chúc chín lời

chơi vơi giữa trời khuya vắng

ta ngược bước gió tổ tiên

lành lạnh địa đầu sương trắng

vẫn nghe từ trong xa thẳm

núi rừng mơ hồ chuyển rung

 

có những cỏ cây bị đánh cắp xứ người cất lời trách gió

có những hồn thiêng mất quê đớn đau phẫn uất mắt đêm

 

có người lính trấn thủ tay gươm tay đàn bồng bềnh mây nước

có người đàn bà trẻ ôm con chân không chấp chới xanh non

có tiếng trống như tiếng gầm hùm beo vọng vang vách đá

 

HOÀNG HÔN TRÊN SÔNG BẠCH ĐẰNG

 

náo động bốn phương

gió âm u

ào ạt

tràn về

gió Hát Giang

gió Bạch Đằng

gió Như Nguyệt

gió và gió…

gió Diên Hồng

gió Chi Lăng

gió Đống Đa

gió Rạch Gầm

gió và gió…

gió Đông Khê

gió An Khê

gió La Ngà

gió Mộc Hoá

gió Điện Biên

gió và gió…

gió hội tụ anh linh núi sông

ào ạt tràn về

như những đạo quân bí mật thần tốc

những đạo quân mưu lược hào khí Đông A

những đạo quân chưa bao giờ rời mắt khỏi cõi bờ

chưa bao giờ rời mắt khỏi lũ sói đói di truyền luôn khát thèm cánh chim mỡ màng Lạc Việt luôn khát thèm mảnh đất rồng thiêng bay lên những giấc mơ Phù Đổng

những giấc mơ giản dị như khí trời trong lành để thở như thực phẩm an toàn để ăn như nước sạch để uống và đêm đêm lứa đôi tự do quấn nhau cháy đến sinh sôi

 

THÁC BẢN GIỐC

 

4.

núi đi trong sương lạnh

núi đi trong mây mù

núi đi trong gió cuốn

núi lặng lẽ ngắm mình thung sâu…

 

núi thức mùi hương dặm xưa trinh nữ

núi dậy hơi men chiến tướng khóc quân

 

ta như người lính mới mang thơ canh gác biên cương

say trắng đêm hầu chuyện cùng bao linh hồn trấn thủ

gió núi vẫn quấn từng bước chân đá mềm mang gien giao chỉ

quấn từng tia sáng ước mơ di truyền hoàng đế áo vải anh minh:

nhẹ nhàng mở lòng đưa kiệu hoa đón hoà khí

quyết liệt xông pha thu hồi từng ngọn cỏ lưu lạc cắt chia

 

những ngôi sao xanh đâu đó từ phương nam hiện ra

những hơi thở ái ân đâu đó từ phương nam dậy hương

những tiếng khóc sơ sinh đâu đó từ phương nam cất lên

 

gió núi vẫn quấn chặt lấy ta

như vòng tay ấm áp của cha đêm đêm hiện về thầm nhắc

con đi khắp hành tinh này…

 

NẾU TỔ QUỐC TÔI KHÔNG CÒN BIỂN
Trần Mạnh Hảo

Mất Hòang Sa, Trường Sa
Rồng Việt Nam không còn chỗ núp
Không có lối ra
Tổ Quốc như bị giam trong ngục
Xin Ngô Quyền trở về
Xin Trần Hưng Đạo trở về
Dìm quân xâm lược
Tổ Quốc nguy nan
Mỗi người Việt Nam
Hóa thành cọc nhọn
Bán đảo Đông Dương biển mất gần hết
Hồng Hà biết chảy về đâu ?
Cửu Long rồi giãy chết ?
Linh hồn cha Lạc Long Quân
Không còn chốn đi về
Cái lưỡi bò ngoại tộc
Rót vào tai nhà đương cục
Mười sáu chữ vàng
Miệng vờ ôm hôn
Tay lừa bóp cổ
Lưỡi bò đang liếm sạch biển Đông
Trọng Thủy xưa Từng dùng lưỡi bò tỏ tình
Lừa tình cướp nỏ
Lừa tình cướp nước
Trong miệng người anh em
Giấu một lưỡi bò

Nếu Tổ Quốc không còn biển
Dân tộc tôi sẽ chết đuối trên bờ
Chết đuối trên cao nguyên
Chết đuối trong bùn bô-xít

Tổ Quốc không chịu chết
Biển Đông gầm đang hóa Bạch Đằng Giang. 

 
 
 
LẼ NÀO ... ?

Phạm Sỹ Sáu

 

Năm 1974

Tôi - học sinh chế độ Sài Gòn

thể hiện tình yêu nước Việt

bằng những ngày biểu tình

phản đối Trung Cộng xâm chiếm Hoàng Sa

một lãnh thổ nước mình cách Đà Nẵng không xa

 

Năm 1988

Tôi - sĩ quan bộ đội Cụ Hồ

đau đớn nhìn hải quân Trung Quốc

đánh chiếm một phần Trường Sa

bức bối trong lòng

tiếc thương những đồng đội hy sinh trên đảo đá Gạc-ma

ngậm ngùi tự hỏi

lẽ nào bạn ta?

 

Năm 2011

Tôi - cán bộ Đoàn

thấy trên mạng, nghe trên đài

tàu hải giám Trung Hoa

ngang nhiên vào khơi Đại Lãnh nước nhà

cắt cáp thăm dò dầu khí của ta

lại ngang ngược tuyên ngôn quyền tài phán khu vực biển nhà

xua ngư dân Việt Nam – không được quyền đánh bắt

lòng đau như cắt

lòng dậy căm thù

mà sao im ru?

 

Lẽ nào

tôi 18 trẻ người non dạ

không biết thế nào là bè bạn anh em

tôi - tuổi 30 chẳng biết gì thêm

dù đã bỏ 10 năm hy sinh tuổi trẻ mình nơi chiến trường xa cho quê hương độc lập

Và tôi 50, thấy mình bé dại

không được quyền yêu nước phải không em?

hay đã là cái gì không thể gọi tên

là một công dân hay một kẻ hèn

khi Biển Đông dậy sóng.

 

Sài Gòn, đầu tháng 6.2011  

Nguồn: nhavantphcm.com.vn 
 
 
 
TỔ QUỐC NHÌN TỪ BIỂN
Nguyễn Việt Chiến

 

Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển
Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa
Ngàn năm trước con theo cha xuống biển
Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa

Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc
Các con nằm thao thức phía Trường Sơn
Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả
Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn

Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển
Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng
Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa
Trong hồn người có ngọn sóng nào không

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo
Lạc Long cha nay chưa thấy trở về
Lời cha dặn phải giữ từng thước đất
Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi

Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể
Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù
Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ
Thương Hòn Mê bão tố phía âm u

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích
Những đau thương trận mạc đã qua rồi
Bao dáng núi còn mang hình goá phụ
Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa
Đã mười lần giặc đến tự biển Đông
Những ngọn sóng hoá Bạch Đằng cảm tử
Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng

Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo
Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn
Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy
Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân

Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả
Những chàng trai ra đảo đã quên mình
Một sắc chỉ về Hoàng Sa thửa trước
Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát
Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời
Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất
Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi.

 

 
 
 
 
Trường Sa & Hoàng Sa là của Việt Nam ! 
 
 
Biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lấn Hoàng Sa
 & Trường sa (tại Sàigòn, 2007- 2008)
 
 
TÔI YÊU TỔ QUỐC TÔI MÀ TÔI BỊ BẮT
Trần Mạnh Hảo

 

 
Những ngày này
Tổ Quốc là cá nằm trên thớt
Tổ Quốc là con giun đang bị xéo quằn
giặc chiếm Hoàng Sa, Trường Sa
Biển Đông bị bóp cổ
Sóng bạc đầu nhe nanh sư tử
biển đập nát bờ
Hồng Hà, Cửu Long giãy giụa thở ra máu
 
Tuổi trẻ mít -tinh
đả đảo Trung Quốc xâm lược !
Sông Bạch Đằng tràn lên phố biểu tình
Sông Bạch Đằng bị bắt
ải Chi Lăng theo tuổi trẻ xuống đường
ải Chi Lăng bị bắt
gò Đống Đa nơi giặc vùi xương
sẽ bị bắt nếu biểu tình chống giặc !
 
Có nơi đâu trên thế giới này
như Việt Nam hôm nay
Yêu nước là tội ác
biểu tình chống ngoại xâm bị “Nhà Nước” bắt ?
 
Các anh hùng dân tộc ơi !
Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo ơi !
nếu sống lại, các Ngài sẽ bị bắt !
ai cho phép các Ngài đánh giặc phương Bắc ?
sao vua Trung Hoa lại chiếm nước Trung Hoa :
“ Bên kia biên giới là nhà
Bên đây biên giới cũng là quê hương !”
Thơ Tố Hữu năm nào từng xóa dấu biên cương !
 
Đường ra biển dân tộc ta đang bị tắc
Phải giành lại Hoàng Sa từ anh bạn Thiên triều
 
Tôi yêu Tổ Quốc tôi mà tôi bị bắt !
Tổ Quốc yêu Người phải lấy máu mà yêu !


Sài Gòn 20-01-2008

  
ĐỊNH NGHĨA LẠI
Nguyễn Hữu Thuỵ
 
 
Bán nước công khai
Đích danh gọi là bán nước
Bán nước lén lút với nhân dân
Là buôn lậu Tổ Quốc mình

Đứa con gái mất trinh
Bị thằng Tàu đè ra chơi
Thì phải la lên cưỡng dâm bạo lực
Bằng đã thuận tình nhận đô la đặt cọc
Thì ráng chịu đi con, mấy chú bợ tiền rồi

Tiếng Việt Nam lắm kiểu nói trên trời
Định nghĩa lại cho bàn dân được rõ
Như món giả cầy
Tuyệt nhiên không phải là thịt chó
Chỉ giỏi đánh lừa nhờ riềng – sả – mắm tôm

Phải gọi đúng tên cúng cơm
Mỗi con người sẽ lòi ra bản chất
Mỗi thể chế sẽ lột trần sự thật
Dưới ánh mặt trời trái đất mới tròn quay

09/2010
 

 

  

Tàu Trung Quốc bắt ngư dân Quảng Ngãi, đòi tiền chuộc... 

 

 

 

BÀI THƠ "LẠ" 

Hưng Lê 

 

 

Đất Nước Tôi Bây Giờ Rất Lạ

Từ Bao Giờ Thói Hèn Hạ Thành Quen

Tàu nước Lạ đi vào vùng “nhạy cảm”

Tàu nước tôi bỏ bãi cá than trời

Ngư dân tôi cúi đầu nhẫn nhục

Hải quân Lạ ngang dọc khắp biển khơi

Công ty Lạ lên Tây Nguyên đào quặng

Dân xứ Lạ đến đập núi phá rừng

Cao nguyên ơi đâu rồi tiếng trống

Tiếng sáo buồn trôi tiếng đàn t’rưng

Đất nước tôi bây giờ rất Lạ

Phim Lạ lên ngôi, tiếng Lạ đổi đời

Hàng xứ Lạ khắp hang cùng ngõ hẻm

Em gái theo chồng Lạ kiếp đời trôi

Ôi lạ thật cái gì cũng Lạ

Đâu mất rồi con cháu Rồng Tiên

Trải bao đời lưu danh Lạc Việt

Mà bây giờ thói hèn hạ thành quen…

 

 

 

 

            YÊU NƯỚC

            Nguyễn Hữu Thụy

 

Yêu nước-không biết cách yêu

Khác gì quân hại nước

Chỉ có nhân dân không màng quyền tước

Mới yêu nước chí tình trong nỗi đớn đau

 

Không thể tung cánh chim bồ câu

Nhập đàn cùng quạ dữ

Giữa bầu trời xám đen muông thú

Qui luật sinh tồn là xơi tái lẫn nhau

 

Không thể nói lời ngoại giao

Vâng-em rất thích được bợp tai đá đít

Rất hả hê thơm no mùi ngửi địt

Sứt môi cười hứng gió biển đông

 

Yêu nước là không để mất một cọng lông

Trên đất đai hình hài Tổ Quốc

Mỗi công dân từ trong ý thức

Phải thấm nhuần bài học máu xương

 

Có thể gánh chịu tai ương

Tù đày và cái chết

Nhưng yêu nước luôn là điều trên hết

Đi đúng đường đến với Tự Do

 

                             Sài Gòn 01. 2011

   

 

 

 

RA KHƠI, ĐI BIỂN HOÀNG SA

Nguyễn Văn Thanh   

 

Hoàng Sa trời biển mênh mông
Nguời đi nơi đó cầu mong tốt lành
Mong trời mong biển yên bình
Ta đi phiên biển kiếm tiền nuôi con
Mong cho ngày hết tháng còn
Cá tôm đầy ắp về hòn đảo ta
Thương cho số phận làm xa
Giữa đuờng trên biển bao là hiểm nguy
Sợ ông thần sóng gầm gừ
Phong ba bão tố làm thư mái chèo
Người đi chẳng sợ chi nhiều
Sợ thằng giặc biển nó liều hại ta
Nó đánh nó đá cũng chẳng dám la
Nó “Bùm!” một phát là ta đi liền
Đầu ta nó dí tiểu liên
Lâu lâu ngó liếc thấy phiền quá đa
Sợ gì mạng sống của ta
Chỉ sợ mẹ già, vợ trẻ bơ vơ
Sống bao ngày tháng đợi chờ
Xót lòng nhớ tiếng con thơ gọi bà
Đợi ba con nhé, đợi ba
Ơn trời! thuyền hướng Hoàng Sa ba về
Dù xa, đảo mãi là quê
Ngày đi khơi lộng ngày về bình yên!

Còn trời còn nước còn non
Dù quân cướp biển ta còn ra khơi…

(Nguyễn Văn Thanh là một ngư dân, ông đã gởi bài thơ này cho  nguyentrongtao.org ) 

 

 

THƯƠNG NHỚ HOÀNG SA

Phạm Ngọc

 

Bồi hồi thương nhớ Hoàng Sa
Hiện lên bóng dáng ông cha bao đời.
Mịt mù xa tắp em ơi
Cát vàng thấm đỏ máu người Việt Nam.
Đừng quên Bắc thuộc nghìn năm
Đêm dài nước mất, nhà tan, lệ nhòa.
Từ ngày giặc chiếm Hoàng Sa
Nỗi đau mất đảo, xót xa tấc lòng.
Hỏi em, em có biết không
Bao người lính đảo chẳng mong ngày về,
Mênh mông trời biển là quê
Những ngôi mộ gió, bốn bề trùng khơi?
Đảo Lý Sơn1 đã bao đời
Khói hương tưởng nhớ những người vong thân.
Lòng thành xin được tri ân
Dù cho chưa được một lần viếng thăm.
Bầm gan, tím ruột hờn căm
Kẻ thù phương Bắc xâm lăng bạo tàn.
Mong ngày trở lại Việt Nam
Hỡi trăm đảo nhỏ muôn vàn yêu thương.

 

1 Đảo Lý Sơn thuộc tỉnh Quảng Ngãi, ngày xưa có nhiều người trong hải đội Hoàng Sa. Hiện nay trên đảo còn miếu thờ và nhiều ngôi mộ gió của những người lính biển ấy đã ra đi mãi mãi không trở về.