Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

THỜI GIAN NHƯ SÓNG... & TRÊN ĐỈNH NHỚ - Phạm Tường

 
 
THỜI GIAN NHƯ SÓNG TƯƠNG TƯ VỖ

Em vẫn là em giấc mộng đầu
Buồn buồn lệ tủi thấm về đâu
Người đi chưa hết mùa sen nở
Có tiếng lòng nào đụng nỗi đau

Em vẫn là em giấc mộng chiều
Hoàng hôn chạm bóng gối cô liêu
Thời gian như sóng tương tư vỗ
Em sợ bốn bề phủ quạnh hiu

Em vẫn là em huyết mộng sầu
Một mình tinh nghịch với mình thôi
Rồi trong riêng cõi bi hoang ấy
Muốn đốt tình chung dưới huyệt sâu

Chẳng biết si mê tự buổi nào
Mà vàng tâm sự cánh chim bao
Sảng hồn cứ tưởng hương thầm dậy
Thắc thỏm nhìn trời laị đếm sao
Đếm đêm...
                   đếm tiếp ngày...
                                           em đếm
 
 

 
 
TRÊN ĐỈNH NHỚ

Dẫu có muộn đừng bao giờ đi biệt
Để thời gian đủ nghiệm thú hoài mong
Đắng lòng đêm vọng tưởng một vừng hồng
Em thoáng hiện , thoáng về miền tĩnh lặng

Ta say khướt lỏng tay ôm cánh nắng
Nắng vỡ tung lóng lánh những hạt sầu
Mộng nguyên sơ hồn xanh ngọc trân châu
Em là thực, ta đau tình ảo ảnh

Ôi cuồng tín xô nghiến đời hiu quạnh
Rồi chênh vênh khổ lụy mắt em buồn
Tự ru mình càng thêm lẻ loi hơn
Trên đỉnh nhớ mù loà nghe sóng vỗ

Có nhiều lúc ta tự ta phẩn nộ
Sao u mê
                vía sao lạc
                                 điên rồ
Nàng thơ ơi , dang díu tự bao giờ !
Lỡ lỗi nhịp con tim khờ khạo đập

PHẠM TƯỜNG
 
Lên sóng lúc 11:31 ngày 08.02.2012