Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

THƯA MẸ và QUỐC HỘI - Trần Thiên Thị

 
 
Nhà thơ TRẦN THIÊN THỊ
 
 
THƯA MẸ và QUỐC HỘI*
 

khi nghe báo cáo và chất vấn về thủy điện Sông Tranh
tôi nghe chủ tọa phiên họp và các đại biểu cười thành tiếng
các cơn động đất còn rất xa nơi này
tôi đã buồn nỗi buồn không đúng cách
em nhắn tin bảo tôi:
đừng cứ suốt ngày đi dạy đĩ vén váy
và phải cám ơn trời
em vẫn cứ yêu tôi
một thằng dở hơi

kính lạy mẹ và quốc hội
con không thể sống như một người bình thường nữa rồi
nếu không muốn làm người điên
thì phải phải làm thằng hề
không tin mình điên
không muốn làm hề
chỉ có một con đường làm thằng phản động

thường nhật con làm thợ
lại sính làm thơ
ham trò hoa nguyệt
(nhưng chưa hiếp dâm ai bao giờ)
thường ngày viết ra những câu thơ tình lềnh loãng
không đủ sức ru người qua đêm ác mộng
thượng tôn pháp luật
mơ sống đàng hoàng trong xã hội công dân

mỗi người có cái bàn thờ của mình
mẹ tôi đặt vào đó chiếc huân chương kháng chiến
các anh cứ đặt vào bàn thờ nhà các anh Hồ Chí Minh
tôi không muốn đạp đổ bất kỳ chiếc bàn thờ nhà ai
nhưng tôi phải được quyền
dựng nên chiếc bàn thờ của riêng mình
một vương quốc của tự do

chắc chắn tôi tin vào phép biện chứng
dù là của hegel hay angels
hơn các người
bao nhiêu năm đất nước như một dòng sông không chảy
biển đông như ao tù của trung hoa
những lời tâm huyết của nhân dân
được nhận ra như điều phản trắc
các anh nhìn nhau như thể thâm thù

không phải mọi nụ cười đều là hệ quả của niềm vui
có cái nhếch mép ngu ngơ của người mất trí
không phải mọi cơn động đất là tự thiên tai
nó còn là hệ quả của sự ngu si và tắc trách
chúng tôi không bầu ra các người
để cười cợt trên nỗi đau của chúng tôi

xin cúi đầu tạ tội với mẹ tôi
người đã bỏ ra hai phần cuộc đời
để dành cơm nuôi kháng chiến
dành chỗ đẹp nhất trên bàn thờ chưng ảnh Hồ Chí Minh
con phải nói hay im
xin mẹ bảo một lời

 
13-11-2012

* Mượn tiêu đề quyển sách của NGUYỄN VĂN TRẤN, Viết Cho Mẹ Và Quốc Hội

TRẦN THIÊN THỊ

NGUỒN: damau.org