Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

THƯA MẸ VIỆT NAM - Nguyên Hải


 



THƯA MẸ VIỆT NAM

 

Thời gian cứ lặng lờ trôi

 xuân-hạ-thu-đông

bình minh

hoàng hôn và đêm đen…nối tiếp

Nước non núi sông

hồn thiêng tổ quốc

mẹ Việt Nam anh hùng

sản sinh bao thế hệ anh hùng

bất khuất

Nay đương thời

Đang u-uất những trầm tư

Mấy chục năm nay

đất nước

trở trăn

đau thương

cháy lòng

sầu-buồn

tâm can da diết

Tất cả lặng im

dối lòng rằng:

chúng con sống trong

độc lập

tự do

ấm no

hạnh phúc

Đưa tay

thắp từng nén nhang lên đền thờ Quốc tổ

đền thánh thần

chùa chiền

nhà thờ tiên tổ

nghĩa trang Liệt sĩ, tượng mẹ anh hùng.

 

Những tội nầy

chúng con khấu đầu chịu lỗi

Không dám khấn tâu theo khói hương trầm

bởi sợ tổ tiên, cha mẹ đau buồn.

 

Nay nước nhà

đang mành chỉ treo chuông

Khắp bắc - trung - nam

đồng bằng

rừng núi

thị thành

biển cả

sông ngòi

có hàng triệu người phương bắc đến ngang nhiên.

Hơn hai mươi sáu vạn mẫu rừng vàng

(mỗi hecta hai nhân công, hẳn có ngoài năm mươi “sư đoàn lao động”)

Hàng triệu cây số vuông biển bạc

Quần đảo

Hoàng sa

Trường sa

Nhiều công trường 

nhà máy

phố phường

người ta tự do biệt lập

Sức mạnh bầy đàn

cấm người Việt chen chân

để họ tự do càn quấy…

Vài trăm người

tay búa, tay dao

gậy gộc đánh đập dân Nam.

(có phải đây là những con ngựa thành troy thuở trước?!).

 

Sân thềm nhà mình

Biển Thái bình Dương

mẹ cha mấy nghìn đời để lại

Trăm họ cùng

Vua-Tôi

Ngô

Đinh

Trần

Nguyễn…

cỡi sóng ra khơi gìn giữ cơ đồ

Mặt tiền nhà

ngã

hàng không

hàng hải

Bè bạn năm châu

tấp nập lại qua

Nhưng người ta cậy mạnh

lắm súng đạn

tàu ngầm

Thi-Lang

hải giám…

xua quân chiếm

Hoàng Sa

Trường Sa

Vẽ ra lưỡi

làm ao nhà

xưng danh (South-China)

Nam Hải

Rồi luôn miệng kêu gọi song phương

cùng nhau… hảo hảo

Mà tay cắt cáp thăm dò

bắt tàu cá

đánh ngư dân

đòi tiền chuộc…

mới được buôn tha.

Giòng sữa ngọt lành

phù sa Cửu Long, Tháp Mười  

ứa phèn

sinh chua

ngập mặn

bởi đập Tiểu Loan, đã chặn đầu nguồn

Vựa thóc Việt Nam

dần thành ruộng muối

Cây lúa thân thương

sinh hạt ngọc trời

nay cũng đắng lòng

hồi hộp

lo âu

Nên

cảnh thiếu ăn

là dự báo

nhãn tiền.

 

Đất miền Đông

gian lao anh dũng

đang thấp thỏm

run run  

quả bom bùn đỏ

treo lững lờ

trên nóc nhà rừng núi cao nguyên

Nhơn Cơ

Đak-nông

Lâm Viên

bỏng da rách thịt

Kèn lá

tù và

trống chiên

đàn T’rưng

lửa hội đâm trâu

cúng “Giàng”

buôn làng

nhà rông

ngày càng tậm tịt

tự loãng theo cùng xâm thực

mưu đồ

đồng hóa

lai căng.

Dòng Đồng Nai có còn uốn mình

nuôi xanh Tân Uyên

nuôi xanh Cù Lao Phố

Nhà máy Hóa An

Còn nước sạch

Cung cấp mấy thị thành ?!

Nước sông Sài gòn

sông Soài rạp

còn trong như gương soi tóc mẹ, tóc em.

 

Thưa Mẹ Việt Nam !

 

Đất nước hôm nay

cả thân hình

nội-ngoại khoa

đều đầy thương tích

Chỉ có bộ mặt

phấn hồng

son đỏ

trang điểm vụng về

lem lút

gồ ghề

nứt nẻ

ở khắp những đô thị nhỏ to.

 

Thủ đô !

Hầm Kim Liên thành sông

Đại lộ Thăng Long sụt lún

Di tích lịch sử Ba Đình

thẩm tiếng thời gian

ghi hồn ngày dựng nước

nay thành đống vữa tan hoang

Một trận mưa các em

“đi chơi thuyền trên phố Đại La”.

Người lớn hát câu ca:

“Hà Nội mùa nầy phố cũng như sông…”

 

Miền Trung !

Tượng đài liệt sĩ

mới khánh thành

nghiêng móng

lệch tâm

Cầu quay sông Hàn

vừa cắt băng

chủ thầu

buông tay chịu trói

Di tích

vườn hoa

sân banh… ra đi kiểu mỡ lợn rán sườn heo

được gọi là phát triển.

Khắp các tỉnh miền Trung

uột èo

mưa thì dầm

nắng thì lửa nung gay gắt

bão lụt dập vuì

dân trẻ già

bồng bế co ro

Người lên non

người chết trôi

mấy ngày chưa tìm thấy xác

Vậy mà

những rặng thùy dương

ngăn giông

chắn gió

phải đành phanh thây

trốc gốc

trơ cành

nghiêng ngả cho titan, khoáng sản thuộc nhóm

đặc lợi

to quyền.

 

Đất Nam bộ!

Sông nước hiền hòa

người dân chân chất

cũng mất đất

mất nhà

nên từng đoàn lũ lượt

năm lần

bảy bận

lên thành,

ra Bắc

tay cờ

tay biểu ngữ…

kiện thưa.

 

Chỉ có sân golf

khách sạn

resort

quán bar

quán nhậu

khắp đồng bằng

bãi biển

bắc - nam – trung

dịch vụ ăn chơi

đàng điếm là lộng lẫy huy hoàng

 

Đất nông thôn

thị thành

nơi nào đắc địa

Nhóm lợi ích

thế quyền

dùng trăm phương nghìn kế

tống

thả

đẩy

đuổi

dân đi

Họ phải kiếm ăn

trong những tỉnh thành phố khác

Cô thợ may

tăng ca

mắt mòn theo đường chỉ

cuối tháng

chỉ nhận lương còm

không đủ tiền mua sữa 

đóng tiền nhà trọ

tiền nhà trẻ cho con

Cụ già bán vé số

chị gánh ve chai

từ quê ra tỉnh

vật lộn cuộc đời

trong xa lạ

giữa phố thị đầy xe 

đường sá lắm cảnh quỉ ma

bon chen lừa đảo

Những thiếu niên

mười mấy tuổi đời

phải rời xa mái ấm, bỏ trường

chia tay

thầy-cô

bè-bạn

bươn chải

kiếm ăn

Đứa chờ đêm đạp xe rong ruổi

rung leng keng

chào mời tẩm quất

đứa đánh giày

đứa phụ hồ

đứa khuân vác…

mà tiền công

chỉ dùng cơm bụi, trà đá, mì tôm

Chút dành dụm

chẳng đủ vé tàu xe về quê

thăm mẹ

thăm em

thăm trường làng

thuở còn hái hoa, bắt bướm.

 

Gần bốn mươi năm

một nhà anh em

nam

bắc

chúng con cật lực lao động

vừa chiến đấu vừa dựng xây

mà đói nghèo

cứ tòn ten

đeo dai dẳng.

Anh công nhân

miệt mài theo từng ca-kíp

máy được bảo trì

thợ thì trọ tạm

thiếu ăn

rủi ro

rập rình bên mạng sống.

Người nông dân

nắng vàng

cháy lưng

rát mặt

sương muối

mưa dầm

gió bấc

lạnh thấu xương

Mong cuộc đời khá hơn 

góp chút phần hèn mọn sức ương

làm giàu cho quê hương xứ sở.

Nhưng cũng tay làm

người ta trả công

chưa đủ cho hàm nhai

Chẳng hiểu cái “thặng dư” đi đường nào mất hút

đọc nhựt trình

xem truyền hình

nghe tin thời sự:

Hột gạo

cà phê-ca cao

con tôm-con cá

cộng áo-quần-giày-dép

rau-quả-củ

mỹ nghệ thủ công…

đi nước ngoài, mang về mấy chục tỷ đô la.

Quặng mỏ

titan

than đá

dầu thô

cây rừng gổ quí

tài sản của ông cha  

gần như cạn kiệt

nay dân ta

còn nợ nước ngoài gần nửa thu nhập quốc dân ?!

Tính đầu người

phải mấy đời

mới trả cho xong

(Dường như mỗi mầm sống trong lòng thai phụ

cũng đã được chia phần gánh vác nợ công.).

Bao nhiêu năm

học trò bơi qua sông đi học

Dân đu dây-ròng-rọc

qua thác

qua ghềnh

Mùa giáp hạt

hộ đói nghèo hơn nửa triệu

 

Thưa mẹ Việt Nam!

Chúng con là đồng bào

dòng máu Lạc Hồng

bốn ngàn năm

tình quê hương

gừng cay

muối mặn

câu ca dao nhiễu điều…

…chị ngã em nâng…

Vậy mà

vài chục năm nay

cái ác

theo từng nấc thang

cứ thủng thẳng

tiến lên ngôi.

Đạo lý

luân thường

nhân văn

ngược chiều về thời trung cổ

Giá trị

kim tiền

nhân tâm

kỵ-đố

nên con giết cha

cha giết con

vợ giết chồng

chồng giết vợ

con cháu

bóp cổ

chém chết ông bà

Thiếu niên

chưa trưởng thành

thành tên sát thủ

tay dao bầu chặt người lớn

băm đứt đầu trẻ nhỏ

chẳng ghê tay

(Không phải họa hoằn, người khùng điên,

hoặc người không dằn được cơn nóng giận,

mà gần như miền nào cũng có)

 

Chốn học đường

trò đánh thầy

trò đánh trò

lột áo quần

quay phim

tung hê lên mạng

Học sinh cấp hai, cấp ba

cũng làm bom xăng

trả thù bè bạn

đâm chém

kungfu

như anh chị giang hồ

Thầy gạ trò

đổi tình lấy điểm

thầy nhậu với thầy say xỉn giết nhau

Hiệu trưởng mua dâm

môi giới học sinh của mình

cho kẻ có chức trọng quyền cao.

Kỳ sát hạch phổ thông

môn sử

có cả ngàn bài thi không điểm

vẫn được xem là bình thường

chẳng chút suy tư.

 

Mấy  mươi năm

dựng xây con người mới

chẳng thấy tính nhân văn

công bằng

bác ái

hiền hòa

Chỉ có tham lam

sân si

lừa lọc

dối trá

được nâng lên

cứ thu lợi về mình

ai sống

ai chết

mặc ai

Người tu, người nghèo không thương

Trẻ em không dưỡng

Đậu hủ ăn chay

kẹo cho em thơ

trộn thạch cao

gà nhuộm màu “bột sắt”

bán khắp nơi, từ chợ, quán đến nhà hàng

Đồ chơi trẻ em nhiễm độc

trái cây tẩm hóa chất

cũng nhập về bán loạn khắp phố chợ, vỉa

Trà sữa Trân châu

hợp khẩu tuổi “teen”

chứa chất chậm dậy thì…

nội tiết rối lung tung…!

Trong đời thường

trái ổi

con cầy

con gà

con vịt

hay cọ quẹt nhau…

cũng nguyên nhân của vụ giết người.

 

Trăm năm

trồng người

người bây giờ sinh nhiều quả đắng

Tiến hóa

nhân văn

chẳng được giáo huấn kế thừa

nên đồng tiền

ngày càng sinh nhiều cái ác

Tục ngữ-ca dao

Nhị thập tứ hiếu

Gia huấn ca…

cho là cũ k

lớp lớp bon chen

tham danh lợi

quên nhân phẩm

quên đạo lý làm người

Luật pháp

như màng nhện trêu ngươi

chăn dắt

những mảnh đời

con sâu

cái kiến.

Lũ quạ

diều hâu

tha hồ

tung lưới

vồ vập mồi thơm

trên quê hương vốn đã điêu tàn …

nên có bài phiếm “Nhỏ - To”

đùa mà sao rất thật.

 

M kính yêu ơi !

Anh chị em chúng con

thời nầy

ai có tiền

khá - giàu

mới mong

được chăm lo

ốm đau

bệnh tật

Lương y

không còn là từ mẫu

thấy thuốc nào cũng

tiền trước

cứu sau

Không tiền

oằn- oại

chầm chậm

chờ chết với cơn đau

Bác sĩ kê toa

cho người nhà

người quen bán thuốc

Bác sĩ chối từ cấp cứu

bởi chậm phong thư.

 

Non nửa thế kỷ dựng xây

xây cơ bản gì chẳng thấy

chỉ thấy

tan hoang

nhầy nhụa

phá vở

sinh thái cân bằng,

Thủy điện nhiều

mất rừng phòng hộ

Quả đấm thép tiên phuông

bay ngót chục vạn tỷ đồng

mở mang giao thông  

mấy lần

đào lên

lấp xuống

đường mới xong đã sụt l

hố tử thần

Tai nạn giao thông

năm nào cũng ngoài chục ngàn sinh linh

chôn sâu vào lòng đất lạnh.

 

Thưa mẹ Việt Nam !

 

Phải chăng vận nhà mình

đang thời suy phế

ngoại bang

lăm le

mật đường

dịu êm

xâm chiếm

rỉ rả

di dân bằng lao động trồng rừng 

bằng công nhân

k thuật mạo danh

Năm mươi năm

họ trở thành thổ địa

vợ con

cháu chắt

sinh sôi…

ai tính được

phương trình dân số

khẩu phần ăn

trên hiệu xuất của cải làm ra.

Ai lường hết

những mưu ma

chước quỉ

để cân đo

vi lượng độc tố

trong thực phẩm giết hại nhiều đời.

 

Họa xâm lăng,

đã xâm rồi

thưa mẹ !

mẹ ơi !!!

 

Ngôi nhà mà chúng con đang sống

bây giờ quá nhiều

sự chui lòn

lọc lừa

dối trá

bốc thơm

điêu ngoa

giành giựt miếng ăn

gian tham

nhũng nhiễu

làm giàu “hợp lý”

lắm chiêu

nhiều lời hoa mỹ…

đẹp lòng nhau

Cuộc sống

rối bời trong quỷ kế bủa vây

và điều ác

đã xói mòn bức tường thành nhân ái

để yêu tinh

quầng thảo

dày xéo

nước non nhà.


NGUYÊN HẢI

Lên sóng lúc 18:55 ngày 29.4.2013