Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

THỦY CHUNG / MONG CƠN MƯA RÀO - Phan Đắc Lữ

 
 
 

                                THUỶ CHUNG

 

                                                         Gửi BTNH

Ta về

Em ở với ai ?

Em theo sao tận đường đời vô chung

Hồn ta sương khói mịt mùng

Để môi em nhạt nửa chừng phấn son .

 

Ta về cõng nước lên non

Nhìn mây Tam Đảo biết còn có em

Nhìn thu lá rụng quanh thềm

Biết em vò rối chăn êm đợi hờ.

 

Ta về

Em có ngẩn ngơ

Lá răm đôi măt-đôi bờ sông Ngân

Tình xa níu áo chẳng gần

Cầu vồng nối nhịp phù vân hẹn thề.

 

Ta về . Lòng chẳng muốn về

Em trao ta nửa đam mê làm quà

Dùng dằng giữ bước chân ta

Gió bay vạt áo lụa là Hà Đông.

 

Ta về

Nhỡ có bão giông

Cầu trôi

Vực lở

Ai bồng em qua ?

 

           Mỹ Đức,Hà Tây 1971

 

 

                MONG CƠN MƯA RÀO

 

Ráng chiều u uất không gian

Hỏi mây nguyên thuỷ lang thang cõi nào

Cánh cò chớp nắng nôn nao

Bỗng dưng khát trận mưa rào bão giông !

 

Hồn ta sợ rét ngủ đông

Thấy xuân chưa bắt hình dong đã tàn

Em về theo nắng hồng hoang

Vừng trăng trên ngực bóng hoang hôn phai.

 

Cho anh xin lại hinh hài

Mẹ cha cho thuở phôi thai linh hồn

Gửi em đôi mắt cô đơn

Khóc không ngấn lệ cùng cơn mưa rào.

 

Thực còn lẫn lộn chiêm bao

Hoá ra tiếng quốc bờ ao gọi hè

Em đi tàn cuộc đam mê

Tim anh còn lại xác ve cuối mùa.

 

                      Sài Gòn , tháng 5 1999

 

PHAN ĐẮC LỮ

 

               

* GHI CHÚ: Hai bài thơ tình trich trong thi tập BUỒN