Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

TÌNH KHÚC MÙA ĐÔNG - Phạm Tường

 
 
 
 

TÌNH KHÚC MÙA ĐÔNG

 

1-

 

Ví như chiều ấy đừng mưa

Và ta từ khước cùng đưa nhau về

Lấy gì vương phải bờ mê

Đêm choàng bóng nhớ buồn thê thiết buồn

Vo tròn mười ngón tay suông

Ta - lòng ga vắng đơn phương phận đời !

Ưu phiền

                tôi

                    với

                          một tôi

Bên chân mây đó có người mình mơ  

Tháng mười gọi rã trong thơ

Từ muôn băng giá bao giờ nắng ươm

Mới hừng đông chợt chiều hôm

Thời gian vỗ cánh xa vòm trời xa

Hồn đau nứt cội mai già

Chờ em di nét ngọc ngà về đây

Biết tình tựa thể đóa mây

Sao hoài lóng ngóng

                                     đợi ai

                                                một mình

Cổng đời đâu mãi lặng thinh

Yêu em

             mười bốn - một tinh túy hồng

Cõi khuya rộn tiếng tơ đồng

Chao nghiêng quá khứ rối dòng lệ tuông

Đông nào chớp bể mưa nguồn

Vỡ ngang tâm sự lạnh buồn chân mây

Bao cơn sầu dựng đêm nay

Cho thêm chén đắng rót đầy tràn mi

Dấu yêu đâu lạ lùng gì

Thừa ngoài lần gọi biệt ly chưa về

Thân ta hề !

                     Tụ tán hề !

Trăng mờ còn dọi hiên quê ,  sao đành !

 

2-

 

Từ buổi ấy chim rũ buồn soãi cánh

Núi bơ vơ cây trơ đứng kêu trời

Thêm bao mùa lá rụng nữa em ơi !

Nghe tiếng thở vọng đau từng kẻ tóc

Chiều chớm đông bỗng dưng em bật khóc

Lảo đảo về hồn thấm đẩm men say

Giữa niềm riêng bàn tay luyến bàn tay

Đơn giản vậy sao sóng lòng si động

Yên làm sao đâu chỉ là cơn mộng

Đương vùi mê

                        chợt dằn vặt

                                             chợt cười !

Em đâu rồi trống vắng ngự quanh môi

Anh một phía chênh chao giờ tạm biệt

Còn những gì lòng chưa hề đoạn tuyệt

Là yêu em mây muôn hướng không mùa

 

3-

 

Lại thêm mùa lá rụng nữa em ơi !

Gió đau rít xé hồn chiều hiu quạnh

Đôi chim xanh co chân trong giá lạnh

Xác xơ đời cây mơ nẩy chồi non

Chuyện bây giờ dễ gì được vuông tròn

Sao mãi chạm nốt nhạc lòng kỳ vọng

Nếu vắng nhau đi ,  về chung lối mộng

Nguồn sống ơi , ngươi bạc thếch nhiệm mầu !

Mây buồn trôi qua mấy lớp bể dâu

Đếm đâu xuễ đoạn trường cầu bao nhịp

Từng tiếng khẽ gắng chừng chừng cuối kiếp

Ta chơi vơi đập cửa - động- hư - vô

Rồi mai nầy lỡ thất chí dưới mồ

Hồn lởn  vỡn bóng đè hôn cỏ úa

Tình phút giây buột muôn ngàn vạn thủa

Nỗi ngậm ngùi hóa tượng mắt mưa đêm

 

PHẠM TƯỜNG

VA -2013