Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

TRẦN ÁNG SƠN - Chùm thơ trích từ sổ tay trên dưới 40 năm trước... *

Nhà văn TRẦN ÁNG SƠN là cây bút khá sung sức và đa dạng trong nhiều thể loại, đề tài: tiểu thuyết, truyện ngắn, thơ, tuỳ bút, tản văn, hồi ức, khảo luận, chân dung văn học... Riêng với thơ, ông đã bắt đầu làm thơ từ những năm 60 của thế kỷ trước, đăng trên một số báo chương, tạp chí ở Sài Gòn lúc bấy giờ. Sau 1975 đến nay, ông đã cho xuất bản gần 50 tác phẩm, trong đó có 2 tập thơ "ĐẦY ĐẶN" về cả nội dung lẫn hình thức, gây được ấn tượng khá sâu sắc trong lòng bạn đọc yêu thơ...Ngoài ra, vẫn còn khá nhiều bài thơ của ông trong sổ tay, vì nhiều lý do... "tế nhị", chưa có điều kiện để ra mắt độc giả bốn phương... Nay, SÔNGTHƠ xin trân trọng giới thiệu cùng quý bạn đọc yêu thơ 3 bài thơ của ông được trích từ những trang sổ tay - giấy mực đã hoen màu thời gian mà THƠ vẫn tươi rói bao cảm xúc, ưu tư, dằn vặt, ám ảnh khôn nguôi...
                                                                                                                                                           *SÔNGTHƠ 
 
 
 
 
Nhà văn TRẦN ÁNG SƠN
 
- Tuổi Con Trâu, sinh nhật: 12 tháng 7
- Sinh quán: Hải Phòng
- Lớn lên ở Huế
- Trưởng thành ở Sài Gòn
- Từ trước 1975 đến nay đã có thơ văn đăng trên nhiều báo chương, tạp chí, tuyển tập...
 
- TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN:
   Gần 50 tác phẩm đã xuất bản ( Tiểu thuyết, thơ, biên khảo, hồi ức văn chương,
    chân dung tác giả văn học...)
   Một số tác phẩm xuất bản gần đây:
             *Những trang sách khép mở 1, 2, 3 (Nxb Trẻ)
             *Dòng sông tuổi thơ (Tiểu thuyết - Nxb Văn Nghệ)
             *Chỉ còn lại thơ tình (Thơ - Nxb Thuận Hoá)
             *Thơ tình một thuở (Nxb Thanh Niên) 
 

 

              Thơ TRẦN ÁNG SƠN

 

 

EM CÓ NGHE

CÓ THẤY

CÓ BUỒN

 

Anh ở trong này, cỏ hoa ngoài kia

Nắng ở ngoài đó tự do bỏ đi

Tự do để lại tiếng sắt tiếng thép

Và tiếng mở cửa rồi tiếng cửa khép

Anh nghe tiếng em tiếng guốc xao động

Những âm thanh ngắn và không dải rộng

Anh thấy anh buồn buồn hơn chấn song

Em có nghe gì em có thấy không?

 

Chúng nó mới đến, đến từ muôn phương

Những thân mình gầy những ống tay chỉ còn xương

Không thể gọi là những bàn tay đẹp

Như tay em dài những ngón tuyệt diễm

Chúng đến đây rồi chúng ở lại đây

Một năm, hai năm, hai mươi năm - suốt đời

Không biết! Không biết! anh thật không biết

Trời nắng hay mưa ở bên ngoài kia

Em còn ngồi lại hay em đã đi

Tiếng cười không vang tiếng guốc không động

Im lặng thành khối ở trên hư không

 

Thời gian mọc cánh bay qua cánh đồng

Mùa xuân còn lại ở trong chấn sắt

Chúng ngồi xuống rồi chúng ngủ mắt đêm

Tự do ngoài kia càng ngăn cách thêm

Thời gian còn lại như một xác chết

 

Em có thấy gì, em có nghe gì, em có buồn không?

Anh nhìn phương Tây, anh nhìn phương Đông

Rồi anh nhìn em rồi bỗng bi thiết

Nước mắt trong hồn lạnh như trên thép

Em có buồn không?

 

1964

 

 

BÀI THƠ VIẾT TỪ KÝ ỨC…

 

Còn một đỉnh đồi trên kia đó em

Một ngọn đồi không có trong bản đồ cương thổ

Một ngọn đồi không tên đó em

Một đỉnh đồi có hoà bình thật sự

Chúng ta thân thể điêu tàn chân tay mục nát

Quê hương như một trận cuồng phong

Việt Nam! quê hương máu mủ

Quê hương làm anh mất ngủ

Thảng thốt bàng hoàng ôm một tình yêu rạn vỡ

Thân thể thoát y không nhận rõ thịt xương

Chúng ta có cả một tình yêu giới nghiêm

Một tình yêu - sáng  - trưa - chiều - tối.

 

Đỉnh đồi trên đó của ta nhé em

Đêm có đầy đủ đêm, ngày có đầy đủ ánh sáng

Lối đi đầy cỏ hoa

Thực phẩm đầy đủ trên cành

Chim chóc đầy đủ tổ tông và không con nào cô độc

Anh sẽ có em – em sẽ có anh

Nửa đêm trái phá không làm đau giấc ngủ

Chúng nó không làm đau mặt đất

Trên đỉnh đồi bình yên

 

Tất cả trên đó để lại cho con

Một mai hoà bình kể chuyện chiến tranh

Những khi tủi hờn nhìn nhau rưng rức…

 

2.1968

 

 

ĐÊM 

TRÊN QUỐC LỘ

SỐ 4

 

Tàn quân về ở ven sông

Phù sa hay máu trong lòng ta vơi

Chung quanh chiến hữu còn ai!

Dưng dưng tiếng súng nổ ngoài giác quan

Nỗi buồn mang tên Việt Nam

Nửa đêm quẳng súng ra làm hàng binh

Hoả châu soi chẳng rõ mình

Chân tay phụ thuộc xác hình mộng du

Hai bên quốc lộ hoả mù

Chân cầu máu đọng quanh lô cốt buồn

Hắt hiu mùi khói thuốc thơm

Tôi se sắt gọi quốc hồn tôi ơi

Nỗi đau vang tận chân đồi

Tôi không muốn sáng mà trời rạng đông

Tôi mang thân phận nhuyễn trùng

Nghìn năm u tối trong vùng lãng quên.

 

Bắc Mỹ Thuận

đêm 29.4.1975

 

TRẦN ÁNG SƠN

Lên sóng lúc 19:01 ngày 26.9.2012