3 BÀI THƠ VIẾT NĂM 68 - Trần Áng Sơn

 
 
 
Hình bìa là chân dung TRẦN ÁNG SƠN hồi...ấy
 

 

THƯƠNG TÍCH

 

Hãy cho anh cười bằng nụ cười câm

Không qua khỏi vành môi đổ vỡ

Bằng mắt em – bằng ngực em

Bằng tim em – bằng hơi thở

Bằng tất cả cơ thể trở giấc ăn năn

 

Có gì không tên trên lối anh đi

Rên xiết ở trong từng góc phố

Dù ngườ ta đã dán giấy xanh giấy đỏ

Đã ru ngủ bằng bốn nghìn năm

Bốn nghìn năm không đủ chữ để viết thư tình

Bốn nghìn năm không đủ thanh bình để di chuyển

Bốn nghìn năm không đủ kiêu hùng để anh ra trận

Anh mân mê mãi viên đạn đồng

chưa lắp vào nòng súng

Anh nhìn về phương Đông

Thấy phương Đông buồn

Anh nhìn anh

Hoá thân từ da Thú

Anh nhìn vào vô cùng

Thấy vô cùng mặc áo đen

Em không còn là em khi anh ngoảnh lại nhìn

Đau xót những viên đá này

- Anh đã giẫm lên

những viên sỏi lăn đầm đìa thương tích

những tâm hồn chúng ta mang mặc

buồn hơn cả vô tri

 

Giao thừa 68

 

 

CUỘC

CHƠI

CHẤM DỨT

 

Chúng ta nhìn nhau lần cuối

Như hoàng hôn nhìn mặt đất

Đỉnh núi nhìn mặt trời

Cây xanh nhìn lá úa

Con đường nhìn bộ hành

Sông dài nhìn những khúc quanh phù sa đỏ

Vai áo anh không hoen vì nước mắt bỗng ướt hương chiều

Máu đã đổ từ những rặng đồi về thành phố

Em không còn nước mắt nữa đâu

Anh đội tình yêu băng qua giao thông hào

Ôm chặt tình yêu khi quân thù pháo kích

Trong thành phố lấy tình yêu làm nơi trú ẩn

Ngoài field nép mình quanh lằn đạn – tình yêu là lối về

Em não nùng anh nổi máu đam mê

Đem quân xếp hàng cho về nghỉ phép

 

Chúng nó về nửa đêm mồng một Tết

Bài ca tang lễ nhấn chìm Sàigòn

Mùa xuân rùng mình nghiền nát tuổi thơ

Tay năm ngón búp măng nắm vào tim phổi

Tất cả đổi mới sau bức tường lửa đê hèn

Súng của anh còn thoảng hơi men

Đã ríu rít nhả ra trái đắng

Chúng nó từ đâu tuôn từ muôn ngả

Anh em, bạn bè, đồng bào, xác súc vật và đất đai

Tất cả  đi vào Việt Nam bi sử.

 

Chúng ta sẽ nhìn nhau lần cuối

Vì cuộc chơi không thể chấm dứt sau chiến tranh

Những gì còn lại dâng cho bóng tối.

 

1968

 

 

EM

ĐOM ĐÓM

VÀ CHIÊM BAO

 

Hỡi em trở giấc sao Hôm

Bên hè trăng bạch hoá đom đóm trời

Đất nằm thở đẫm sương nguôi

Gió đi qua để nụ cười vướng theo

Chúng ta hơi thở chẳng đều

Chiêm bao thấy ướt men chiều xuống thân.

 

1968

 

TRẦN ÁNG SƠN

Lên sóng lúc 10:07 ngày 27.10.2012

 

Mời đọc thêm:        & TRẦN ÁNG SƠN - Chùm thơ trích từ sổ tay trên dưới 40 năm trước... *