Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

TRANG THƠ XUÂN - Phạm Tấn Dũng

 
 
 
 
XUÂN THÁNG CHẠP
 
Vừa thôi chứ
Cái rét miền Trung quên mặt trời đáy nước
Xuân đâu mà! Tháng chạp
Mắt nhìn xanh tiếng nấc
 
Tôi về
Hơi thở nép vào thị trấn lặng yên
Bên kia bức tường là mặt trời
Vạn thọ hắt lên khuôn mặt em
Làn gió chợt qua thôi miên
Cơn mưa buốt chiều
Chạm vào xanh xưa
Giọt nước buồn bay lên đám mây
Ai mà níu con đường trôi trong buổi chiều
Để cỏ mượt mây giăng
Hàng rào lối nhỏ
Xa khuất ngôi nhà
Bờ lan trí nhớ
Xuân đâu... tháng chạp
 
Vừa thôi chứ
Là lẫy nói vậy thôi
Chứ nghe tiếng lá rơi trên mái nhà
Như tiếng chim bay về
giọng hót tôi còn nghe rất rõ
Luôn mềm bàn tay ấy
Cho dù cái rét dính khăn ướt vắt qua hàng lan can
Tháng chạp
Rồi xuân đến
 
Anh bước lên vạt nắng
Mồ hôi lạ ban mai
Cuộn lại bóng mình
Xuân trào miệng hạt
Tháng chạp mây qua
Phồn sinh tụ phấn
Tạ ơn phố hẹp
Nhỏ xuống dòng sông
Sông xé thân đêm
Rêu xuân mở mắt.
 
 
LẠI MỘT MÙA XUÂN
 
Tình cờ nhặt trong chiếc gương soi
Vệt thời gian
                 nửa mất
                            nửa còn
mỉm môi nhìn mây trắng
đốt ngón tay
dài xấp xỉ bằng anh
 
Pha màu lên tóc
Chưa hết phần xanh ước mơ
biêng biếc những cành
chiếc lá non tơ
đùa vui tiếng thở
tay thập thò vuốt mặt gương xưa
 
Anh thấy đôi chân nặng trĩu
đứa trẻ bốn mươi
chạy về phía cánh rừng
cầu giấc ban mai đậu sương trên mắt lá
 
Anh thấy vành trăng khuya rêu phủ
và áo em lả tả cánh cò
anh hoá thân cội hoa xấu hổ
cành lá đan lên
râu tóc những chiều
 
Khẽ khép
thời gian kéo níu
một nụ non tơ
vừa ứa trên cành
môi thầm thĩ
lại một mùa xuân đến
một mùa xuân
                  sắp sửa
                            xa anh.
 
 
 
PHÍA LỤC BÁT XUÂN
 
Bỏ nghiêng
              Phố Thị
                        chiều nay
Bên hiên Chùa cũ
                       gỡ trầy
                                 nắng Xuân
Lưng trời chỉ rối
                     bâng khuâng
Sợi đan phía núi
                     sợi rưng rưng
                                       chiều
Em ngang
             Lót gót
                       nhiễu điều
Nghiêng vai
                Tôi
                    Cõng nắng chiều
                                          Xuân xưa
Dường như
              Còn
                   Xót
                        giọt mưa
Bóng tôi
           vừa
                động
                       nhành thưa
                                      mai vàng.
 
 
CUỐI CÙNG ANH GẶP
 
Ngắm cùng em bức tranh sao mọc
hồn nước trong
uống ngụm trời
cười lau cỏ triền sông
vui lễ hội côn trùng
 
Nhưng chỉ là giấc mơ
giấc mơ thôi, khoảng vườn ấy
muộn rồi
thành phố rung lên trong sương chiều
đâu bàn tay vịn hờ trăng nghiêng
miệng thì thầm giữa lặng yên
mắt mệt nhoà bức tranh cũ
anh lãng tìm phía trước ở sau lưng
 
Anh tìm về
nơi có bờ giếng trong và chùm hoa dại
bất chợt
anh nhìn thấy
một chấm son trổ dại trên bờ xanh rêu cũ
nơi ẩn náu cuối cùng anh gặp
mùa xuân.
 
 
XUÂN XA
 
Vác nhành mai xứ lạ về quê
sợ thiếu sắc vàng sau mùa bão lũ
là lo thôi
chứ phù sa thừa đủ
hoa cải quê mình
rợp ngát sân xuân
 
Ngày ra đi
bỏ quên trên bậu cửa
tiếng ểnh ương kêu
hoa súng nở màu
chưa chải kịp tóc tre cười trong gió
chưa vớt trăng khuya
rớt mặt ao nhà
 
Ngày ra đi
hẹn một xuân xa
đêm trở giấc
gượng cùng em chia tuổi
ở quê xa mẹ còn co duỗi
cả một đời chưa hết bờ mương
 
có những chiều dõi mắt một phương
khói rạ
         sương chiều
                         dâng sóng
 
Vác nhành mai rời khỏi cơn mơ
quay nhìn dấu chân
ổ gà vấp ngã
về
về tắm sông quê
tắm nắng sân nhà
hoa cải quê anh
ngẩng đầu
mở mắt
thêm ánh vàng
                    lan ấm
                             những mùa sau.
 
PHẠM TẤN DŨNG
 
Lên sóng lúc 17:30 ngày 09.01.2012