Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

TỰ BIẾT - Nguyễn Hạ Phương

 
TỰ BIẾT
 
Đời là một bài thơ ngắn ngủi
Đi vào thế giới loài người
Trong giấc mơ
hiện về thuở ban sơ
Nhân loại không áo quần (!)
Bật que diêm lóe sáng
Từng mảnh đời hiện ra
xóa nhòa hiện tại
Khi ta không còn là mình
Chắc ai cũng chẳng là ai
Hồn thảo mộc rung lên tiếng nhạc
Đưa em vào giấc ngủ bình yên
Con chim xưa vỗ cánh lên đường
Bay vào bờ bến lạ u mê nào đó
Hót đi chim, ru loài người thức tỉnh
 
 
 
Chiều khóc dài em mỏi vành môi
Cuộc sống tưởng chừng giản đơn
Như chưa từng giản đơn hơn thế
Nhưng cuộc sống trải bao bờ thế hệ
Vẫn ngập tràn những phức tạp đắng cay
Không người thân, bè bạn tiễn đưa
Ngày trở về thiên đường bỏ ngỏ
Dẫu có lần gặp lại người xưa
Bốn mắt nhìn nhau, ngập ngừng xa lạ
Ngoảnh mặt đi, che dòng lệ ướt nhòa
Thôi từ giã...
Hạnh phúc chỉ là điếu gian dối
trong đời rất thật thà
Không hẹn gặp những lần gian dối
Mà dối gian cứ mãi đến hoài
Xin đừng nói sao bây giờ khác xưa
Vẫn thế, vẫn thế cái thói đời nghiệt ngã
Đừng vô tư, đừng sầu muộn chi mà
Người cứ trốn, người đi tìm vô ích
Thể xác nào mang nổi một tâm linh?
Hẹn gặp nhau ở cõi riêng mình
Trong suy nghĩ tự thấy hồn bất định
Chốn đã qua cũng như nơi chưa đến
Lối đi về đã chết tự tâm linh
Chốn tư duy ở bến bờ vô định...
 
30.11.1996
NGUYỄN HẠ PHƯƠNG
 
Lên sóng lúc 18:02 ngày 10.01.2012