Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

VẠN ĐÒ - Nguyễn Giúp

 
VẠN ĐÒ
 

Cha mẹ ngược dòng

Con sinh ra

Lũ anh em nhung nhúc khoang đầy

Di cư mùa lũ

Ghìm mái chèo rẽ sóng

Giang hồ là nguyên sinh

 

Tuổi thơ lợp úp vòm mui hăng mùi dầu rái

Có học hành gì đâu mà mai sau

Ngủ không thẳng chân ngồi không thẳng lưng

Ú ớ đất đâu chạm làng!

 

Chuyện kể về quyển sách dày gấp ba lần đời người chưa hề chạm tay

Nếu lật từng trang sẽ bay ra từng nỗi đau chôn cất!

Họ hàng nơi mô gốc gác

Mồ mả nơi mô quê nhà?

 

Rồi từng khi trăng mọc tôi đã yêu bến sông

Như bẩm sinh thơ bay lên trời thơ đuổi cơn giông

Thơ chạm bờ em

Bờ em đẹp hơn dòng họ tôi nghĩ

Tôi mê say ao làng thiên nga cất cánh

Đêm nguyệt thực mộng du nằm chết mệt

Đã mảnh buồm tả tơi!

 

Mười năm hai mươi năm em vẫn là người dưng đẹp hơn cha mẹ tôi

Rồi em không trở về con gái

Rồi tôi không trở lại vạn đò

Mái đình vẫn cứ cong lên cong lên đầy rêu

Đôi hàng mi thăm thẳm trục tôi ra ngoài định mệnh

Cắm vào đây tre hóa làng em hóa giậu

Rào chắn đời tôi với khái niệm quê nhà!

 

Có ai nghe thấy tiếng trẻ con cười bên khúc sông đang reo

Có ai nghe thấy tiếng thịt da đôi bàn chân đứng ngụ

Mở một… mở hai… mở ba… nút áo

Tôi tháo đời tôi ra

 

Mưa trên sông đồng hành gỡ hạt

Thấm đẫm đất đai mụ mị sinh thành

Phía vạn đò

trôi dạt…

 

NGUYỄN GIÚP

 

Lên sóng lúc 11:37 ngày 21.02.2012