Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

VỀ THẠNH MỸ - Lê Đức Thịnh

                                     

 

                                                                      ( Tặng miền đất tình nhân )

             
 
 
                                                                       
 
 
Đến với em thuở ngu ngơ vào đời.

Yêu em mà chẳng bận tâm.

Tình ngày khó như hoa trong kẽ đá mùa mưa khan nắng rát.

 

Em dành cho tôi tình hồn nhiên,

như cỏ lau ven sông Bung (1) bấu víu bến bờ ngày nước dữ.

Tôi cho em tình tả tơi

như cánh hoa gạo bên góc sân vắng trường Z’ Nông (2) trưa im bóng .

 

Ngày xa nhau, ngong ngóng góc trời phía tây.

Thấp thoáng áo em mờ ảo nơi hẻm núi mù xa,

Đắp cả trời tìm hơi áo ấm.

Khói sương bạc đầu đèo mây.

Mịt mờ bóng em nơi khoảng trời trập trùng bất tận,

Đi mãi mà chẳng cùng.

 

Con đường quanh co sỏi đá, dốc dài lẩn khuất bóng ma;

Chuyến xe sớm cỡi lên gập ghềnh mang tôi đến vùng em.

Chuyến phà ngược mệt nhoài qua Thác Bà, Hội Khách (*);

Con nước dữ dằn xoa thớ gỗ, Đá Trắng (*) trải ven sông đón chân tôi về cùng em.

 

Tôi bên em ngây dại, thẫn thờ như cậu bé lần đầu choáng ngợp trước làn da mịn màng nguyên sơ của nàng trinh nữ mà thành gã thi sĩ nửa mùa, thất tình ngay lúc vừa yêu.

Tôi ngỡ ngàng, đến chốn đào nguyên, nghe hơi thở hổn hển của nàng sơn tiên bị đánh thức khát khao trần thế, biết máu mình rần rật chảy qua tim, đỏ ráng chiều sơn cước.

 

Thế giới em hoang sơ hoa cỏ.

Tâm hồn em hồn hậu như nhánh lan miền cao ngày thắp hoa tháng ba.

Thịt da em ngát thơm trần trụi.

Tình em mãnh liệt cuồng si như khe Điên (*) mùa nước về tháng chín.

 

Em như sơn nữ mường Hoa (*),

Gùi lên nương mang về lan dại, e ấp xà lùng (3) vương vấn cỏ thơm.

Em là cô giáo bản, đơn côi vò võ nửa năm mới gặp người thương,

Thẹn thùng ái ân trong đôi môi tím thâm ngây dại.

 

Ta yêu em điên cuồng mộng mị, thoi thóp trong đau đói vật vờ.

Ta yêu em hoan lạc men rừng, chén tavac (4) sầu cay chiều bến dốc.

 

Nhớ em qua sông Thanh (5)thuyền cây nghiêng ngả,

Ngỡ tình tròng trành theo cánh lá trôi đến miền thẳm xa.

Nhớ em bên làng Dung (*) ngọt lịm trái tà bon (6) chín tới,

Ngọt ngào bờ môi mọng ngày em đớn mình hoan hỉ dâng tặng trinh nguyên.

 

Phố núi chiều buông, mắt lệ đưa người xa miền biên giới.

Chút tình thôi khép, vai gầy ôm ấp vơi đầy nhớ nhung.
 
 
 

 CẦU THẠNH MỸ BẮC NGANG SÔNG BUNG - QUẢNG NAM 

 

 
Nước sông Bung vẫn chảy từ cội rễ rừng già, lăn những hạt cát nhỏ về miền xa lắc.

Gió ngàn còn ve vuốt bãi bồi lau sậy, chải rối cuộc vui buồn, lau nhạt nhoà trên mắt tình nhân.

 

Về Làng Mực (*)

Nghe tiếng con cú lẻ loi trên cội mùn, gọi tượng gỗ nhà mồ, khóc thiên đường mục ruỗng.

Qua Đồng Râm (*)

Nghe con mang tác (7) trong hẻm rú vỡ đêm, vọng bờ đá dựng, xót mình lạc lối trần gian.

 

Sống trọn ngàn năm mà phù sinh nửa kiếp  !

Vay tình phiêu du nửa kiếp, thôi trả đến ngàn năm !

 

Trăng qua thung lũng tìm nụ hôn nhân tình,

Vú hồng phập phồng rạng rỡ màn trăng.

Ai hát khúc Thuyền trăng (8),

Tô màu bàng bạc sương trăng tháng tám.

 

Đồi vắng đìu hiu lối cỏ, con suối mùa nước cạn kín cánh hoa dại tơi bời.

Cung đàn mơ màng lạc phím, nhặt sầu rơi rụng  thinh không.

 

Ta là kẻ lạ nơi cõi mình.

Em là khách lạ trong cõi ta !

 

Quá khứ trôi như dòng nước qua kẽ ngón tay chỉ còn lại cảm giác mát lành giữa mênh mang hư ảo.

Hạnh phúc như ngọn gió rừng tràn qua hẻm núi , tắm gội thân hao gầy, em về vui cả đớn đau.

 

Chẳng dám hôn em ,

Sợ làm tan giọt lệ bờ mi long lanh muôn vì sao phố núi.

Chẳng dám cầm tay em ,

Sợ đánh thức cuộc tình vời vợi theo mây gió ngàn bay .

 

Nắng sớm về thơm tho sợi khói.

Lòng miên man ngày hạnh ngộ bình yên :

 “Ừ thôi em về…

 đôi bàn chân mỏi…

 bây giờ em vui …

một linh hồn rỗi…

tình yêu xứ này …” (9) .

 

 
                                                                                                               ( Một ngày mùa đông )
 
 LÊ ĐỨC THỊNH
( GV Trường PTCS Nguyễn Trãi, Đại Lộc, Quảng Nam)
                                                                       

                                                                                        

 

 

(1)     Sông Bung : Con sông lớn khởi nguồn ở miền núi tỉnh Quảng Nam.

(2)     Z’ Nông : tên trường - xã nay là thị trấn Thạnh Mỹ- thuộc huyện miền núi Nam Giang, QN.

(3)     Xà lùng : một loại trang phục của sơn nữ K’tu .

(4)     Tavac (tà vạc) : một loại nước uống có men lấy từ cây rừng, uống thay bia rượu.

(5)     Sông Thanh : Một con sông lớn ở Nam Giang, hợp lưu với sông Bung

(6)     Tà bon (lòn bon, loòng boong, trái nam trân) : trái rừng đặc sản miền núi Quảng Nam, có nhiều ở huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam.

(7)     Mang tác : con mang kêu đêm.

(8)     Thuyền trăng : ca khúc của nhạc sĩ Phạm Duy.

(9)     Ca khúc “Cuối cùng cho một cuộc tình”   Trịnh Công Sơn -  phổ  thơ hoạ sĩ Trịnh Cung.

(*)  Các địa danh thuộc huyện Đại Lộc và Nam Giang tỉnh Quảng Nam.