Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

VIẾT CHO BÓNG / VẪN CÒN - Mai Thanh Vinh



VIẾT CHO BÓNG

 

Đêm nằm

buốt tiếng thở dài

rót từ lồng ngực

tàn phai mấy mùa

sợi buồn

thấu tím màu mua

se se ngọn gió

thốc chua chát về

sang sông

dặn – một nẻo quê

dẫu cho có sóng

đường về trăm năm

phơi mình

hứng ánh trăng rằm

vàng như úa

thương chỗ nằm mênh mông

“cánh cò lặn lội bờ sông”

mỏi mòn tìm

sợi tơ hồng đánh rơi

hình như

trôi giữa ngàn khơi

quặn đau bong bóng

nói lời phù du

vàng tơ

thương sợi nắng thu

rưng rưng chiều đổ

sương mù ngăn sông

buồn đêm

ôm chiếc bóng  không

quờ tay siết nhớ vào lòng

rồi thôi…

 

         





VẪN CÒN

 

Cái tôi còn

là đôi bàn tay

đầy nắng

đầy gió

đầy cơn giông ran rát

thốc buốt

hơi ấm phía đầu non

mỏi mòn con mắt

mặc chiều rơi

tận cuối chiều rơi

không ai giống nhau từ sự lặng im

nên nỗi buồn cũng vậy

từng giọt

từng giọt miên man

vị ngọt bỗng cay

vị mặn trở thành đắng chát

vị cuộc đời như thể giấc mơ xa

cái tôi còn

là sự lặng im không muốn giống ai

nên cứ thế vuốt ve tận hưởng

dẫu trời đất có rú gầm rách toạc

thì sự lặng im của tôi

ví như một mảng rêu buồn…

 

  MAI THANH VINH

Lên sóng lúc 07:42 ngày 30.4.2013