Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

XUÂN VỀ NGOÀI XA - Hoàng Thuỷ Biển

 
XUÂN VỀ NGOÀI XA

 

Một mình. Môi mềm. Đêm trừ tịch.

Xuân về, lần nữa, giữa mù sương.

Cuối giêng cây cỏ ung thư phổi;

Nằm dài ta, ốm nặng liệt giường.

 

Tầu hàng kéo trăm toa rồng rắn,

Búa rầm rầm kinh động địa đêm.

Ta nằm, đã trùm chăn kín mặt,

Vẫn chưa tìm ra giấc ngủ yên.

 

Vỗ về, thôi, lòng đừng phố cũ,

Tầu đi, khói bỏ lại sân ga,

Mà sao tiếng còi trong trí nhớ,

Theo hạnh hoa về lên án ta.

 

Rào rào trò chuyện bên chòm xóm,

Giọng trọ trẹ tiếng nói quê cha.

Nhà ai bếp lửa hồng cao ngọn,

Còn riêng ta rượu chén sa đà.

 

 

 

Nhớ xưa canh thức nồi đỏ lửa,

Cùng mẹ ngồi đợi pháo giao thừa,

Tay mẹ xoa đầu ta bé dại:

Thêm sức ta vào nơi nắng mưa.

 

Sớm mai mặt trời mừng nguyên đán,

(Dẫu sao  thời tiết cũng biết điều.)

Mạ vàng cho đầu ngày thơm nắng,

Dù trên không cành nhánh liêu xiêu.

 

Ừ ta, làm mặt mừng chúc tuổi,

Xênh xang quần áo mới mang vào;

Giấu hồn thùng rác lâu quên đổ,

Cũng nói cười ra bộ xôn xao.

 

Ta xoa đầu các con bé bỏng,

Chưa đủ lông cánh vỗ bay xa.

Ôi, như ta: con chim di trú,

Chôn chân đâu chưa chịu về nhà.

 

Xoa đầu em, nói điều câm lặng,

Bàn tay ta thay lưỡi nghẹn lời.

Ôi, tóc em lấn nhiều sợi bạc,

Cùng tóc ta, lũ lượt qua đời.

 

Nước mắt ta còn mươi mươi giọt,

Định để dành tiễn mẹ đi xa,

Vì xuân, cũng đành lòng chắt cạn.

Gối đắp mặt che lệ vỡ òa.

 

HOÀNG THUỶ BIỂN

 

Lên sóng lúc 17:41 ngày 17.01.2012