Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

TRẦN MAI HƯỜNG: Sóng khát lạc bến yêu

 
 
 
  Nhà thơ TRẦN MAI HƯỜNG
 
Sinh năm 1970
Quê quán Hà Nội
Hiện sống và làm việc tại Sài Gòn
 
Các tác phẩm Thơ đã in:
           *SÓNG KHÁT - NXB Văn Học 2009
           *ĐÓ LÀ EM - NXB Hội Nhà văn 2010
Sẽ in: PHỤC DỰNG
          
 
 
 
HỮU HẠN VÀ VÔ CÙNG

Thoáng chỉ một giây thôi
Bỗng lơi khuy áo ngực
Hữu hạn em - khoảnh khắc
Vô cùng - cuồng phong anh.

BẤT CHỢT

Phút giây nào chạm ánh mắt nhau
Chút sóng sánh bỗng lẻn vào câu chữ
Đỉnh núi em ngàn năm mây phủ
Chợt rùng mình trước ảo ảnh bình minh.

ĐÓ LÀ EM

Cám ơn anh đã viết bài thơ
Riêng tặng em - người con gái Bắc
Chút chanh chua có làm anh bực dọc
Thì anh ơi đừng giận - đó là em

Đó là em với những phút yếu mềm
Che sóng dậy bằng nụ cười tinh nghịch
Phút lãng du hồn lang thang vô định
Cứ sợ mình lạc lối - đó là em

Đó là em khi trăng rớt bên thềm
Nhớ dáng mẹ xưa oằn vai gánh nợ
Nhớ quê nghèo. Trời ơi em nhớ...
Lại thấy mình có lỗi - đó là em

Đã bao lần khao khát cuồng điên
Trái cấm chín vàng...địa đàng ngỏ cửa
Nhưng lý trí lại gào lên nhắc nhở
Nhịp tim dừng...câm lặng.Đó là em...

PHỤC DỰNG

Giấc mơ xa xôi
Từ lúc mặt trời hợp hôn trái đất
Sao đổi ngôi văng mảnh đam mê

Không gian tinh khôi
Bão giông trú đầu ngọn gió
Tim trống
Váy rỗng
Môi mềm
Hầm hập rên xiết
Lộ liễu đan nhau bùng vỡ
Đâm toạc cỏ mềm
Trắng nõn trăng non

Đầm đìa cơn khát ngẩn ngơ
Thạch nham địa chấn đẫm bờ sương giăng.

 
 
 
LẠC BẾN YÊU

Từ khi đêm nhuốm chiêm bao
Từ khi ngày nhớ cắt rào đợi mong
Sao băng soi mặt biết lòng
Sóng van gió chớ bẻ cong cánh buồm

Người thương con suối xa nguồn
Nên về dựng quán lề đường ẩn danh
Ta khao khát mãi bình minh
Cam lòng bắt nắng trùng trình bên song

Gom tình nhốt giữa mênh mông
Ôm về nêm chặt rỗng không bao chiều
Từ khi tim cập bến yêu
Mới hay môi mắt lạc điều ngây thơ.

 
 
 
 
    Trang thơ tình    TRẦN MAI HƯỜNG
 
 
NÓI VỚI ANH

Dừng lại đi anh
Một chút nữa thôi thuyền em mất lái
Chỉ lơi tay sẽ trôi...trôi mãi
Rớt nẻo đam mê đâu biết chốn quay về

Đành mặc những giọt thơ mồ côi lăn dọc triền đêm
Mặc cơn gió tội tình bôn ba tìm lối nhỏ
Dẫu chẳng sợ truân chuyên - không hà cớ
Vờ vô tình ta hóa kẻ dửng dưng

Biết hai sông chẳng thể chung dòng
Ta thương anh những đêm dài xanh xao nỗi nhớ
Ta thương ta những đêm trời trở gió
Bao bụi trần giấu kín gửi vào thơ

Anh nhé một mai khi sóng đã xa bờ...
 
 
PHÚT ẤY

Thinh không chỉ gió mây đùa
Nguyên khôi trái đất như vừa thụ thai

Nắng kia thẹn với đêm dài
Hoàng hôn đỏ mặt ban mai ngại ngùng

Men tình rừng rực lửa nung
Ngập bờ khao khát tận cùng...trôi...trôi...

ĐAU NGUYÊN

Đêm xưa hồn sóng vỡ rồi
Cuốn phăng hết những lở bồi khuyết danh

Xòe tay hắt những tròng trành
Những tim tím buốt - những xanh xanh hờn

Lạ chưa - sũng ướt hoàng hôn
Lặng câm miền thức đau còn đau nguyên.

TIẾNG ĐÊM

Tiếng gì như tiếng thở
Chạm khẽ khàng vào đêm
Hình như anh thầm gọi 
Dịu dàng...dịu dàng ''.Em...''

Bất ngờ em bối rối
Trước se lạnh sang mùa
Đất trời như trở dạ
Sấm linh cầu gọi mưa

Bất ngờ em đi lạc
Miền xanh chớm hẹn hò
Ồ! cơ man nào cỏ
Cứ mâng mình non tơ

Ồ! cơ man nào gió
Gió vỗ về ấp iu
Em khờ như trẻ nhỏ
Mệt nhoài nương cánh diều

Ồ! cơ man nào lửa
Lửa phủ tràn nhớ quên
Tình em anh ngún cạn
Cháy tràn đêm...tràn đêm...
 
 
ĐÔI LỜI GIỚI THIỆU
 
Cũng như phần lớn các nhà thơ nữ ở Sài Gòn, TRẦN MAI HƯỜNG thường viết về quê hương, gia đình và tình yêu. Riêng mảng thơ tình yêu của TRẦN MAI HƯỜNG vài năm gần đây đã gây được ấn tượng khá sâu sắc và được nhiều bạn đọc yêu thơ đồng cảm, cũng như được đồng nghiệp và giới chuyên môn chú ý, công nhận những bước tiến khá rõ nét trong thơ TRẦN MAI HƯỜNG. Trong 2 năm, TRẦN MAI HƯỜNG đã liên tiếp cho xuất bản 2 tập thơ khá đầy đặn về cả nội dung lẫn hình thức. Điều này cũng phần nào cho thấy lòng say mê thi ca cũng như bút lực sung mãn của nhà thơ nữ này. Điều đáng ghi nhận và trân trọng là: tập thơ thứ hai đã có những bước tiến rất rõ về cấu tứ, cách sử dụng ngôn từ, nhịp điệu... và bước đầu TRẦN MAI HƯỜNG đã tạo được giọng điệu thơ của  riêng mình. Thơ tình TRẦN MAI HƯỜNG khi đằm thắm dịu ngọt, lúc cuồng nhiệt táo bạo, như những đợt sóng ngày đêm vỗ vào bờ không dứt khát khao  đòi yêu và dâng hiến... dẫu biết tình yêu đôi khi nổi bão giông bất chợt làm tan nát cõi lòng:
                       Lưng đèo sương níu chân mây
                       Em - cơn sóng khát chở đầy bão giông
                                  (Thơ và em - tập Sóng Khát) 
 
 
 Gần đến ngày lễ VALENTINE mà được đọc thơ tình TRẦN MAI HƯỜNG là điều vô cùng thú vị và cảm động...   SÔNG THƠ xin trân trọng giới thiệu Trang thơ tình TRẦN MAI HƯỜNG: SÓNG KHÁT LẠC BẾN YÊU! Nào, xin mời quý độc giả yêu thơ cùng thưởng thức!
                                                                      SÔNG THƠ