TRẦN MAI HƯỜNG: Nỗi buồn dài như sông...

 
 
 
 
HẸN

Khi vũ trụ hồi sinh anh có biết
Chút tình em men lối cũ ngược về
Hòa cùng sóng khát bờ tung cánh vỗ
Quên mất mình lăn dọc khúc đam mê.

 


SAO?


Cứ nghĩ rằng nỗi nhớ
Đã bỏ em lâu rồi
Lưng chừng đêm anh ạ
Em đếm thời gian trôi


Dẫu biết lời chưa nói
Đang xếp chật dòng xanh
Sao bình minh vẫn buốt
Lẻ giọt buồn thanh tân.

 


YÊU DẤU ƠI

 
Có giấc mơ buồn vương tuổi lớn
Ngược về hái biếc trái tinh khôi
Sân trường mỏng nắng xòe ô gió
Mắt liếc dọc mùa – yêu dấu ơi

Tự dưng nụ nhớ ngày xưa lạc
Giờ khẽ bung mình nảy sắc hương
Ta ngỡ thiếp đằm trong cảm thức
Bỗng lật nghiêng đời nghe tim run…

 


 

 
 
ĐA MANG
 
 
Thế là xa...
Gió lạc giọng hỏi những điều cắc cớ
Nắng vô tâm thả muôn ngàn lát vỡ
Nỗi buồn dài như sông...

Có những lúc em không hiểu nổi mình
Không hiểu tại sao hôm nay đất trời bất thường đến vậy
Và hình như...
Hình như có gì trỗi dậy
Nảy xanh mầm tương tư...

Em đã đằm mình vào đám lục bình biếc tươi kia
Giấu run rẩy suốt một chiều nắng mỏng
Anh làm sông cuộn khát khao thành sóng
Vây bủa lục bình em...

Có một bài thơ bất chợt ghé trong đêm
Đêm rộng lắm
Thơ mong manh quá đỗi...
Em xô lệch giữa điệp trùng dấu hỏi
Đa mang này tên anh...

 


LỤC BÁT TRẢ NGƯỜI

 

Câu lục bát trả cho anh
Bao phân vân
đốt
giữa thành quách tro

Lần lữa chi
níu dại khờ
Đêm suông khép mắt
giấc mơ buông mành

Một ta
trống
giữa bình minh
Vô ngôn
bỗng
bất thình lình gọi tên

Trả người đốm lửa vừa nhen
Ta về chăm chút lại miền xanh rêu


Bình yên
treo mỏng lưng diều
Đa đoan
vấp phải niềm kiêu hãnh
và...