Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

CAO QUẢNG VĂN: Thầm lặng xanh những chân trời mây trắng

Cận Tết Tân Mão, SÔNG THƠ rất vui khi nhận được tập thơ NHỮNG CHÂN TRỜI- NXB Thanh Niên, 2010, do Nhà thơ CAO QUẢNG VĂN gởi tặng. Xin chân thành cám ơn và chúc mừng tác giả vừa khai sinh thêm một đứa con tinh thần! Nhân dịp vui "lâu lâu mới có một lần" này, SÔNG THƠ xin trân trọng giới thiệu cùng độc giả yêu thơ khắp nơi: Trang thơ CAO QUẢNG VĂN, gồm 10 bài thơ trích từ tập thơ trên. Chúng tôi cũng xin phép được trích đăng lại bài cảm nhận của HUỲNH NHƯ PHƯƠNG về tập thơ này, như bắc thêm nhịp cầu để người yêu thơ và người làm thơ dễ thông hiểu, đồng cảm nhau hơn...       *SÔNG THƠ
 
 
Nhà thơ CAO QUẢNG VĂN 
 
Sinh năm Đinh Hợi
Quê: làng Phước Yên, Quảng Thọ, Quảng Điền
                                 Thừa Thiên - Huế
Hiện sống và viết tại Sài Gòn
THƠ đã in:
*THẦM LẶNG MÀU XANH - NXB Trẻ, 1995
*VỀ ĐÂU MÂY TRẮNG - NXB Thanh Niên, 2001
*NHỮNG CHÂN TRỜI - NXB Thanh Niên, 2010 
 
 
 
KHÁT VỌNG
 
                   Trang tặng những người ngoại tuổi năm mươi,                              vẫn còn biết bao niềm đau đáu!
 
Và đâu đó
Trong lòng ta
            rạng rỡ
Nửa nụ cười
Còn ngọt
            vị đôi mươi?
 
Chiều lấm tấm
Tự bao giờ buông lưới?
Vẫn không nguôi
Khát vọng
            Những Chân trời ...
 
 
VIỆC GÌ PHẢI VỘI
 
Con đường dài
mây trắng vắt ngang vai
Đường mưa nắng
     sớm chiều
            dài năm tháng
 
Chầm chậm em ơi
Việc gì phải vội?
Có nghe lòng
Rộn rã
Nắng giêng - hai?
 
 
 
TRĂNG CHIỀU
 
Thơ sẽ hát bên người
Khắp hang cùng ngõ vắng
Ngày nước mắt thôi rơi
Thơ phập phồng hy vọng
 
Liệu chữ nghĩa hao mòn
Những vần vèo cũ kỹ
Có chở hết bao chiều
Trăn trở? Một ngày xuân...
 
Cũng có lúc
Trong tôi thầm hỏi
Đời trăm triệu ngổn ngang
Sao chữ cứ ngại ngần?
 
Thơ sẽ đứng nơi nào
Giữa dòng xoay chóng mặt?
Ngẩng trời chiều
Thăm thẳm đợi
Vầng trăng...
 
 
NGUYÊN ĐÁN
 
               ... Mỗi ngày đều mồng 1 tháng giêng
 
Sớm nay
Trời mới tinh khôi
Em cười em nói
Mắt: lời tháng giêng
 
Mai vàng rộn rã tơ duyên
Trời xanh như thể
Dành riêng
Hai người!
 
 
TRÀ SỚM
 
Câu hát muôn trùng
Khô héo bể dâu
Chờ tươi biếc
          một bình minh mới
Đêm vơi dần đi
Ngày trong trẻo lại
Một tách trà
Tôi uống với mình tôi
 
Nhắp màu xanh
Khát vọng
Một chân trời...
 
 
 
 
 
NHỮNG CHÂN TRỜI
 
Những chân trời
Gần xa
Ngày và đêm
Trong mắt đen trong nụ cười
Trầm ngâm bóng tối
Những con đường xa lạ thân quen
Những bước chân dùng dằng
Bước chân ngập ngừng
Bước vội
Những sân ga bến xe bến tàu
Váng vất một thời
Chân bước trên đường
Mà không biết về đâu
Những mắt nhìn chìm tan
Bóng tối
Ngày nhoà đêm giọt lệ chan
Nắng sớm
Mưa chiều sám hối
 
Đã bao lần
Chỉ muốn dừng chân
Bao nhiêu phen
Dòng sông ngừng không muốn chảy
Máu trẻ trai nguội lạnh trong người
Bao con đường chồn chân gối mỏi
Đường cheo leo vắt vẻo lưng trời
Những con đường cơ hồ không có tuổi
Mơ hồ nước mắt trêu ngươi
 
Mênh mênh mang mang
Núi sông mờ ảo
Những con đường phong ba
Bão táp
Quanh co tới tận chân trời
Những đoàn tàu lao nhanh
Ầm ào rầm rộ
 
Oà vỡ đêm đêm
Giấc mộng tơi bời
Những con đường
Những lên đường mời gọi
Bỗng sững sờ
Nghe lạnh gáy xa xôi
 
Rồi một hôm
Con đường run rẩy
Đã đi qua
Quá nửa đời người
 
Những giấc mơ đại dương
Ngút ngàn cao rộng
Mất hút nơi đường cong
               chấm hết chân trời
 
Những dòng sông mệt nhoài
Run rẩy
Lá cỏ bên đường
Ướt đẫm mồ hôi
 
Những trái tim bình yên
Chân trời rộng mở
Chân trời xa
Còn những chân trời
 
Trong mắt xanh trong
Long lanh nụ cười bóng tối
Nhạt nhoà nước mắt mừng vui
Đường nắng mai thanh
Những bước chân nhanh
Gần lại
Những chân trời...
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Thay lời tựa
                              HUỲNH NHƯ PHƯƠNG
 
Cao Quảng Văn thuộc thế hệ những người làm thơ ở miền Nam những năm 60 của thế kỷ trước. Thơ ông xuất hiện trên những tờ báo phản kháng nổi tiếng thời ấy: Thần chung, Đuốc nhà Nam, Tin văn, Trình bầy, Đối diện… Viết trong thời giông bão, thơ phải mang không khí của bão giông. Huống chi nhà thơ là người trí thức thanh sạch, luôn cảm nhận không phải niềm đau nhức siêu hình mà là những vết thương có thật của đời sống:
 
Trên những cánh đồng khô bên những bãi sình lầy
Một dòng nước mắt nào vừa tuôn chảy
Một khuôn mặt nào nhăn nheo
Một nụ cười nào khô héo
Một trái bom nào đã nổ
Trên trán em mùa xuân để tang
Một cánh hoa nào vừa nở muộn màng
Trong những khu vườn hoang
Khi ngày sắp tắt.
(Sáng mai chim hót, 1967)
Dù Cao Quảng Văn không thiếu những câu thơ hào sảng và tráng khí, nhưng giọng điệu chung của thơ ông vẫn là giọng tâm tình, nhỏ nhẹ, hiền hoà như con người ông, đặc biệt trong những bài thơ gửi gắm ước mơ về một ngày mai trên đất nước:
 
Em ơi chiều nay gió về trên sông
bồi hồi từng cơn lá rụng
mình anh lang thang trên đường vắng
mơ hoài một tiếng sơn ca
trên những chiến trường đỏ lửa
mơ hoài một tiếng trẻ thơ reo vui
một sớm mai bếp hồng thân ái.
(Về vui đêm nay, 1971)
 
Gặp lại Cao Quảng Văn trong tập Những chân trời này, người đọc
dễ nhận ra thơ ông bây giờ đã hướng đến những chủ đề khác: tình yêu và hoài niệm, thời gian và ký ức, hạnh phúc và muộn phiền… Sau những trải nghiệm, thơ ông trở nên hàm súc hơn, nhiều khoảng trống hơn, nhất là xuất hiện những niềm hồ nghi, những câu hỏi:
 
Ai đã sống
Như đã ngàn năm sống
Với tin yêu
Rồi thất vọng
Tràn bờ?
Ngàn năm sau
Có còn gì lưu lại
Hay chỉ còn
Niềm câm lặng trong thơ?
(Câm lặng nỗi buồn)
 
Có vẻ như niềm tin của nhà thơ đã bắt đầu suy suyển khi thơ ông biết đến những con đường chồn chân mỏi gối và những bước chân ngập ngừng lo ngại:
 
Chân bước trên đường
Mà không biết về đâu
Những mắt nhìn chìm tan
Bóng tối
Ngày nhòa đêm giọt lệ chan
Nắng sớm
Mưa chiều sám hối.
( Những chân trời)
 
 
Nhưng thật ra thì ông vẫn còn tin ở phép lạ của thời  gian : Hàu ngậm cát sầu/ Năm tháng hoá trân châu…  Rồi ông tự dặn lòng: Với kiên nhẫn – thời gian/ Dâu tằm xanh sẽ hoá thành lụa quý.
Một điều gì như là nghịch lý: càng sốt ruột với thời gian, người thơ
lại càng sống chậm như một cách níu giữ thời gian, để niềm bình thản không bị khuấy động và hồn người như tan loãng trong dòng sông ngừng không muốn chảy hay giữa buổi chiều đang dừng lại.
 
Thơ Cao Quảng Văn bây giờ là những đoản khúc mang nhịp điệu
chậm rãi của những giọt mưa âm thầm, những tiếng gió nhẹ nhàng thổi qua kẽ lá, đôi lúc trùng lặp một âm hưởng u hoài.
Nhưng trên cả nỗi hoài nghi và niềm hy vọng, trên cả nỗi sốt ruột hay lòng bình thản trước thời gian, đó là tình yêu được giữ gìn trong ngôn ngữ của thơ ca. Giữ gìn thơ ca là giữ gìn tình yêu. Và giữ gìn được tình yêu là giữ gìn được tất cả:
 
Đời chậm hay mau
                   Thời gian vẫn thế
Trang sách tình yêu
                    Chữ có nhiệm màu?
Hãy giữ giùm anh
                      Thơ-chưa-nên-dòng
Cho năm tháng này còn xanh mắt trong.
(Hãy giữ giùm anh)
 
Phúc cho những ai còn tin vào thơ ca như Cao Quảng Văn.
Phúc cho những ai còn giữ được tình yêu như Cao Quảng Văn.
 
HUỲNH NHƯ PHƯƠNG
 
 
 
TÓC KHUYA
 
Đêm về
Mộng có đầy vơi
Phân vân giấy mỏng
Ngọt lời sớm mai
 
Tóc khuya
Rối sợi u hoài
Mùa ơi
      có đến hiên ngoài
Chờ em?
 
 
VỚI TÂN CHÂU
 
Ngọt ngào cụng với Tân Châu
Niềm vui cọng với nỗi sầu, chia hai?
Thẫn thờ mấy sợi tóc mai
Chiều mưa
Trên bến sông dài
Lạnh không?
 
Ly này cạn một mùa đông
Còn ly nào nữa cho hồng má em?
Rót đầy ly cạn, mời thêm
Tràn ly cay xé
Nỗi niềm xưa sau
 
Ngọt ngào cạn với Tân Châu
Niềm vui còn mãi
Nỗi sầu còn không...
 
 
ANH LÀ NHÀ...
          THẬT SAO ?
 
Một ngày - Đẹp trời
Giữa tháng sáu
Viết bài thơ tặng mình
Anh giật mình, nín thở
- Tìm đâu ra mực xanh!
 
Cây bút xanh bụi bặm
Hết mực tự bao giờ
Ngọn bút cùn háo hức
Bao đêm ngày nằm mơ...
 
Anh tìm cây bút đỏ
Vẽ trái tim - nụ cười
Những cánh hồng phơ phất
Mỏi mệt với chân trời
 
Chỉ còn cây bút đen
Với đôi tờ giấy trắng
Cho anh dài hy vọng
Mắt chong hoài thâu đêm
 
Mắt mở hoài trong đêm
Hít thở niềm trống vắng
Anh mỉm cười - yên lặng
Thắp lên một ngọn đèn...
 
 
 
 
QUÀ CHO EM
 
Tình anh cho em
Ngày nào cũng thế
Đâu chỉ một ngày mười bốn tháng hai!
Quà cho em - Năm rộng tháng dài
Là trái tim
Cằn khô anh gởi!
Em có nhận?
Em có chờ có đợi?
Cho một ngày bỗng hoá
Trăm Năm!
 
Hỡi tình yêu
Sao yêu người quá đỗi
Trái đất vẫn quay - dù mệt mỏi
Trái đất vẫn quay
 
Năm tháng
Lặng thầm...
 
 
 
 
            @ Trang thơ  CAO QUẢNG VĂN