Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

ĐỖ THƯỢNG THẾ: Tự cưỡi bóng mình qua giấc mơ hoang

Một sự kiện văn nghệ đáng chú ý là Hội nghị Nhà văn Trẻ toàn quốc được tổ chức vào đầu tháng 9.2011 tại Tuyên Quang. Đọc danh sách 112 đại biểu nhà văn trẻ đăng trên Trang mạng THƠ TRẺ, rất vui khi thấy tên nhà thơ ĐỖ THƯỢNG THẾ - là đại biểu duy nhất của QUẢNG NAM được cử đi dự Hội Nghị Nhà văn Trẻ toàn quốc lần này. SÔNGTHƠ xin chúc mừng nhà thơ ĐỖ THƯỢNG THẾ! Và nhân dịp vui này, xin trân trọng giới thiệu Trang thơ thứ 2 của ĐỖ THƯỢNG THẾ cùng bài cảm nhận về thơ ĐỖ THƯỢNG THẾ của VÕ TẤN CƯỜNG và DIỄM LỆ
 
Nhà thơ ĐỖ THƯỢNG THẾ
 
 
 
Mê lộ cỏ

cố nhổ đôi chân ra khỏi giọng côn trùng
bước phá lối giữa trùng vi hương cỏ
ngõ hầu chuộc lỗi lầm hơi thở
tự do với khí trời

mọi ngõ ngách điềm nhiên nhập nhằng hư - thực
chạy quanh trên một gương mặt
chạy ngược xuôi theo dấu người đi
tất cả chạy về miền đêm sâu nhất
ta hẫng rơi bóng câu thề trắng đất
bước ngày lên...
theo lửa biếc miên man

về phía nào!?
phía nào...?
trước mặt trời tứ tán
trái tim ta vỡ oà như bầy kiến
tha chiếc bóng cỏ xanh
rần rần tháo chạy...

 
Những đêm tơ nhện

Vòng vòng mấy bận cơn mơ
Giăng mắc cỏ bùn sực nức

Rút ruột hai mươi năm ngỡ...
Đến bao giờ mắt mút đường tơ

Chào biệt ánh ngày mặn chát mồ hôi
Tự an ủi sợi chùng sợi nối

Bạc mặt xở thế cờ cơ sự
Phận tốt nào không thí giấc đau

Cuộc dấn vào bòng bong cõi rối
Bóng gã khói sương hun hút độc hành.


Điều con biết

Nếu tất cả bước chân của cha
tất cả bước chân của mẹ
trải dài ra
từ cánh đồng cần lao mưa nắng
thì có thể làm nên bao cuộc hành trình vòng quanh trái đất

Vậy mà giờ đây
chỉ một điều, con biết
nơi tận cùng đường cày đời cha
nơi hạt thóc cuối cùng vụ mùa đời mẹ
đôi chân khô gầy
đôi chân nứt nẻ
vẫn chưa ra khỏi đất làng.

Trích tôi

Bươm bướm chuồn chuồn la đà cổ tích
Con nít trần truồng bến trưa hò hét

Lép bép chiều nao khuấy nổ rang mè
Tốc tơi mầy vỏ lấm đầy cơn mê

Cơm thịt mứa tràn cũng thành rác tuốt
Chột những đầu đêm cám heo chó táp

Bạn chức quyền rồi đâu đẩu đâu đâu
Còn dái mít đặc ngọt thời lưng trâu

Áo và váy em cách tân táo bạo
Tê dại thèm một rằm trăng nguyên mẫu

Từng giờ từng phút... cuộc sống thời trang
Thâm căn cố đế thằng tôi quê bần.


Soi

Những khóm hoa vườn sớm
Soi ngẩng nghiêng làn bướm
Lừng cánh hương ngà ngà

Giọt sương căng lửa khát
Là ánh sao soi mặt đêm nhàu nhạt
Là ngọn cỏ đồng soi tiền kiếp ban mai

Sắc vàng soi phiến lá
Mang mang trời thanh đến lạ
Thở nồng như chưa từng phai

Dải mây phiêu trôi trong ngực trái
Soi ánh mắt hồ thu ngây dại
Hoá vần sôi áng giông

Sóng tự soi mình - thấu nỗi khát sông
Tóc bạc mưa soi cõi khuya lòng
Bóng vạc giạt dàu thức trắng.
 
 

Không đề

 

Nắng buồn buồn heo may triền sông

Có ánh mắt đọng chiều thăm thẳm

Lối cỏ xao lời thầm

Cả cánh chuồn kim đạp nước

 

Có gã ôm đàn ngồi hát tình ca mây nguồn biệt xứ

Có thuở nào về bên kia cây cầu

Cùng uống ngụm mùa thu

Trong nhau trong suốt  

 

Cùng đốt cọng rơm vàng

Nghe phù sa tự tình với nhọc nhằn ấm áp

Cùng rạo rực trăng

Hơi thở nồng nàn trộn vào nhau hy vọng…

 

Những hàng cây những mùa lá rụng

Trên mỗi con đường…

Như đàn cá nô đùa suốt đêm giãy chớp

Bóng mưa dài bâng khuâng

 

Những bước chân tháng năm

Dầu dãi cõi người

Lại trở về đẵm doi cát bạc

Lại ra đi mang cơn khát ngọn triều.

 

                                               

 

Khu vườn đồng dao

 

Thường khi bầy chào mào

ngậm hạt ổi thơm lừng giấc mơ tôi

bay về khu vườn đồng dao

 

ở đó mở ra cánh cửa ban mai

khóm hoa cúc chuồn rỡ nắng

buổi đầu con dế gáy thơ

cánh bướm lên phấn mịn màng

chỉ tôi và em biết

 

lừng lững ngọn cây mùa hạ

thì thầm những vì sao tắm khuya

đóm đèn hiu hiu ô cửa

gọi câm tràn lan vắng

tàn canh con chữ thâm quầng

 

ấm trà rót những mai thu

ngập ngừng và chậm

lão nông đối ẩm bóng cây mít già

bình nguyên trong mắt Người xa lắm

 

và ở đó

bà tôi cắt rốn dòng sông

dòng sông lênh láng chân trời

chỉ còn tiếng cuốc bờ mưa

bến cát đầu đông nhợt lạnh  

bóng bà tôi ngõ vắng

lẫm chẫm… lẫm chẫm sương chiều…

 

                                                 

Đoản khúc con đường mười bốn

 

                                            (Gởi lứa bạn quê Đại Hồng)

 

Còn đó đôi chân con đường mười bốn  

chạy về từ tiếng chim xa

đám mây hoa niên màu cháo lòng

trôi ngược từng cơn như ngún

 

Những trưa cao vọi bức tường

chất lên lưng bò cái

lặc lè lặc lè…

khuôn mặt hy vọng tứa mồ hôi đói

 

Con rắn mối vượt lùng

tự đâm đầu một ngày xấu số

lửa ngón tay lửa chiếc lưỡi lửa cánh đồng tháng Tư nhặt rụi

kiến đen và nhặng cỏ không cơ hội

 

Mới hay “… nữ thực như miêu” đảo lộn

quần cuộn lò xo bật câu hợp tác hợp te

không có miếng vải… không đủ bím tóc

nắng sững bên rào mà ngực chưa nhú núm cau

 

Nấu cháo trích đoạn Tắt đèn văn sĩ họ Ngô

ca cẩm xuống hàng chừa ô li nhỏ

Va-si-lô (*) bước lui bước tới…

bước tới bước lui... vỗ tay quay gót chà-chà-chà (**)

 

Đè trên đầu HỌC ĐI ĐÔI VỚI HÀNH chữ in có đế

hũ gạo thấm nhuần tình thương tiết kiệm

vòm trời lủng lẳng chái tranh cột bếp

những những mệt nhoài nhón nhón chân mơ.

 

                                            Tháng 10/2010.

                                                 

 

------------------------------

(*) (**)  Lời bài hát của nước Cu-ba.

 

   Hơi mưa

 

Con đường sau nhiều đêm gió rụng

Một lần đợi tiếng chân mùa

Nuốt tiếng mưa câm

 

Một lần lá non trở sáng

Ngọn triều thức bên kia ngày 

Vầng mây dậy thì bến sớm

 

Sau nhiều chiêm bao

Cỏ ngây ngô rực biếc

Những đóa khát khao tươi thể ban đầu

 

Ai về ru nước mắt

Áp tay má ngoan hiền

Chìm sâu như sóng lặng

 

Thềm hiên nhà

Ngâm nắng hoa vạn thọ

Đẫm thắm hơi mưa mười sáu.

 

                                   
Mê khúc

 

 

Tháng sáu

sương đằm ký ức mùa tro

quay quắt da bánh mật

đôi mắt thắp tinh mơ

bờ vai tuổi nồng mười tám

 

Lần con đường chớp giông

vần vũ mười ngón tay thừa

hơi thở dường ngày ngợp gió

ngày cầm sợi chỉ buộc thuyền

thầm hát bài ca cánh chim đỉnh sóng

 

Tháng sáu

chống cửa vườn sau

mấy mươi năm ao cạn

mấy mươi năm ngập tiếng gàu sòng

ngọn lửa ấy bên bờ vẫn thắm

 

Chiều bước hời hời cầu tre

khô từng nhịp

quặn từng nhịp

từng nhịp Tháng sáu

ai ngồi với trầm tích vầng mây

với leo lẻo sông

từ đáy nổi lên những viên sỏi trắng…