Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

HUỆ TRIỆU: Rưng rưng một bến xanh chờ

 

Nhà thơ HUỆ TRIỆU


Tên thật : Triệu Thị Huệ
Quê quán : Hưng Yên
Hiện là giáo viên văn
   -Trường THPT chuyên Lê Hồng Phong, TP.HCM
Đã có thơ, phê bình văn học đăng trên các sách,
              báo, tạp chí, tuyển tập, trang mạng...
 
Tác phẩm Thơ:
Mùa cây thay lá - NXB Thanh niên. 2009
 
 
 
Nhớ mẹ mùa đông
 
Gió se, lại nhớ mùa đông
Con nghe lạnh tự đồi thông lạnh về
Nhớ bàn tay mẹ buốt tê
Chổi gầy mẹ quét bốn bề nắng hoang
 
Ngày xa, tháng gọi bàng hoàng
Xanh hai nấm cỏ, gói ngàn nhớ thương
Lá rơi hay tiếng vô thường
Nhòa sương, bóng mẹ cuối đường liêu xiêu
 
Xót lòng níu giữ thương yêu
Cũng không ngăn được một chiều gió lay
Con cầm ngàn đắng muôn cay
Không đau bằng phút giây này, mẹ ơi !
 
Gió đi lạc phía chân trời
Con đi lạc giữa muôn lời nhân gian …
 
 
 
 
Chợt nghĩ trong căn phòng chật
 
Trong căn phòng chật
Có bước chân của nắng và gió
Soi vào góc tối muộn phiền
Hất lên bụi bặm lưu cữu
Có bông hoa trên bàn đã khô người đã quên
 
Ngoài kia
Nhức vàng nắng úa
Hoang mang gió chiều
Lá thờ ơ lá
Rêu nhòa sắc rêu
 
Thổi lên đi
Ngút ngàn
Tro lửa
Không xanh xám ơ hờ
Không tối sẫm dối lừa mặc cả
Không buốt nhói sao đêm
Không vỡ vụn bình minh trễ nải
Chỉ còn ta thành thật yêu người
 
Nào đứng lên ủ rũ tôi ơi
Ra khỏi căn phòng chật !
 
 
Ừ, thôi, tháng Tư
 
Ừ, thôi, anh nhé,
Tháng Tư qua rồi
Miền xưa cổ tích.
 
Ừ, thôi, tháng Tư,
Biếc trời nõn biếc
Xanh cành lộc xanh.
 
Ừ, thôi, tháng Tư
Mưa nhòa sợi nhớ
Mưa mờ sợi mong…
 
Ừ, thôi, tháng Tư
Gió xao xác quá
Lòng người lạ xa.
 
Ừ, thôi, tháng Tư
Thềm rêu cỏ nhắc
Lạc đâu dấu người.
 
Tháng Tư, tháng Tư
Lời em gió thổi
Mang mang xa vời …
 
 
Đoản khúc
 
Khỏa mình về phía xanh xưa
Thênh thênh gió ngực chiều ngấn cỏ
 
Chênh chao về phía không mùa
Chợt sợ một ngày nắng lỡ
 
Em thổi em về phía không anh
Miên man nụ cười – miên man khoảng vỡ.
 
 
 
Mong manh
 
Em nâng trên tay
Ngọn cỏ
Thắm xanh cỏ dịu dàng.
 
Em nâng trên tay
Cành hoa
Vô tư hoa sắc màu rực rỡ.
 
Em nâng trên tay
Ánh trăng vàng
Mát rượi một miền huyễn ảo.
 
Tình yêu trên tay em, em nâng
Cuối cùng
Chỉ còn lại một giọt nước mắt
 
 
 
* “Thơ Huệ Triệu dịu dàng, nồng ấm và trong trẻo như tia nắng, như sương mai đầu ngày ta gặp. Với trái tim nhạy cảm, tinh tế, cây bút nữ Huệ Triệu đã mang đến cho người đọc những rung động thẩm mỹ tươi mới về tình yêu và cuộc đời qua ngôn ngữ thơ giàu biểu cảm, thuần hậu, sâu sắc”  (TRƯƠNG NAM HƯƠNG)
 
* "Thơ Huệ Triệu trong sáng mà sâu thẳm, dữ dội mà mong manh, càng về sau xuất hiện càng nhiều bài mà ở đó có nghệ thuật lệch chuyển ngôn từ, chuyển cái thực vào hư làm cho câu thơ giàu sức gợi. Chị đã thổi hồn vào truyền thống để có cái tính cách của dòng thơ Việt hôm nay." (XUÂN TRƯỜNG) 
 
 
Tự khúc
 
Chiếc lá rơi miền nhớ lặng
Cơn mưa bất chợt phương nào
Dấu cát dã tràng vệt sóng
Heo may tím cả chiêm bao !
 
Rồi bỗng một ngày thổn thức
Mùa xanh cùng kiệt lá cành
Hoa sữa gọi mời thao thiết
Lối về một sắc mong manh
 
Thì cứ rộng dài gió nắng
Tình cứ miên man, hững hờ
Dòng xưa lở bồi đắp đổi
Rưng rưng một bến xanh chờ !
 
 
 
 
 
Giây phút ấy
 
Không dễ gọi tên gì, giây phút ấy
Này lắng nghe, có tiếng lá thầm thì
Bóng nắng ban trưa vỡ òa run rẩy
Ngọn gió đùa, cuống quýt khúc đam mê
 
Như lạc lối về miền xa lắc ấy
Thuở bâng khuâng vòm phượng cháy ngây khờ
Lúc nông nổi, lời trao lời thành thật
Em hóa về thiếu nữ, lúc ban sơ.
 
Như lạc lối tới miền quen lạ lắm
Đá ngàn năm tan chảy giữa cỏ mềm
Sông lơi thả đến tận cùng bến bãi
Hoa cải vàng từ độ giấu tên em.
 
Cùng nắm tay, ta về giây phút ấy
Em là ngọn gió lạc hoang cánh đồng
Anh - tình trẻ lại hay là hư không ?
 
 
Khuôn mặt thời gian
 
Thời gian làm gì có tuổi
Khi cha dắt ta đến trường
Ban mai tung tăng thắt bím
Đốm nắng lò cò. Giọt sương…
 
Thời gian làm gì có tuổi
Xa thẳm một hoàng hôn xanh
Ô cửa mộng mơ thiếu nữ
Tiếng chim ướt lá chuyền cành.
 
Khuôn mặt thời gian hiện lên
Trong tiếng thở dài của mẹ
Gói đau cả một phận người
Từng đêm cha ngồi lặng lẽ
 
Khuôn mặt thời gian hiện lên
Mẹ cha hóa thành nấm đất
Tóc anh bắt đầu sợi bạc
Chị ngồi lệch nửa niềm đau …
 
Khuôn mặt thời gian hiện lên
Tuổi tên khuất chìm mờ tỏ
Lặng yên - rạn nứt - tháng ngày
Và những dửng dưng bao phủ.
 
Khuôn mặt thời gian hiện lên
Là khi lời nói yêu người
Ngần ngại bờ môi …
 
 
Heo may - nắng vàng
 
Lập đông rồi đó anh
Heo may thêm mùa nữa
Cái rét đi ngang cửa
Phương Nam nắng vẫn vàng
 
Thèm một chút heo may
Để có thêm nồng ấm
Một bàn tay rất chặt
Nối hai bờ không gian.
 
Ơi ! Một chút heo may
Đẩy ta về xa ngái
Ơi ! Một chút nắng vàng
Rưng rưng lòng mềm lại...
 
Heo may với nắng vàng
Biết ai còn thương nhớ ?
 
 
 
 
Viết trong ngày Valentine
 
Như chiếc cốc pha lê
Trong suốt
Sáng lên
Lặng lẽ
 
Dưới đáy cốc lãng quên
Ta bắt gặp
Thời gian
Giọt nước mắt mơ hồ
 
Tội nghiệp
Tình yêu - pha lê
Trong suốt và ảo huyền
Muốn thả vỡ cô đơn
Thành cát
 
 
CẢM NHẬN của các NHÀ THƠ...  
 
 *     “Tình yêu trên tay em, em nâng
         Cuối cùng
         Chỉ còn lại một giọt nước mắt!”

 Rất say đắm. Rất đau. Và rất đàn bà. Tinh tế, sâu lắng và ray rứt như thế của thơ Huệ Triệu cũng là nguồn xúc cảm chiếm lĩnh phần lớn tập Mùa cây thay lá (NXB Thanh Niên). Ở đó không chỉ tình yêu mà còn có nỗi nhớ quê hương, sự hoài niệm về tuổi thơ, về bạn bè trường lớp, cùng những trăn trở về đời sống, về nghề nghiệp, về những gì mà Huệ Triệu trải nghiệm, được thể hiện qua những hình tượng thơ bình dị, sinh động.

Là một nhà giáo, nhà nghiên cứu văn học đã có những công trình sách tham khảo, Huệ Triệu đến với thơ như thêm một lần tự phát hiện mình. Chẳng những giải toả, gửi gắm mà Huệ Triệu trong thơ dù đôi lúc “đến hẹn mà em chưa lên” nhưng với những tâm hồn đồng điệu sẽ không ít ngơ ngác:

“Như lạc lối tới miền quen lạ lắm

 Đá ngàn năm tan chảy xuống cỏ mềm

Sông lơi thả đến tận cùng bến bãi

Hoa cải vàng từ độ giấu tên em”

(PHAN HOÀNG - nhavantphcm.com.vn)