Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

HƯỚNG DƯƠNG: Cánh Thơ đã bay về phía bên kia mặt trời

6 giờ ngày 12.8.2011, Nhà thơ HƯỚNG DƯƠNG - NGUYỄN NHO THƯƠNG đã vĩnh biệt chúng ta, chắp cánh thơ bay về phía bên kia mặt trời... SÔNGTHƠ lên sóng Trang Thơ này thay nén tâm hương chung thắp tiễn đưa linh hồn Nhà Thơ về cuối TRỜI-MÂY-TRẮNG...
 
 
 
 Nhà thơ HƯỚNG DƯƠNG   (1945 - 2011)
 
Tên thật: NGUYỄN NHO THƯƠNG
Sinh năm 1945
Nguyên quán: Làng La Qua, Điện Bàn, Quảng Nam
Trú quán: Quận 2, Sài Gòn
 
Thơ đã xuất bản:
* ĐỎ MẶT TRỜI TIỀM THỨC - NXB Trẻ 1987
* TIẾNG ĐÀN TRẮNG - NXB Văn Nghệ Tp.HCM 1989
* CHONG ĐÈN SOI HƯỚNG GIÓ - NXB VHTT 1999
* CÁNH NỒM - NXB Văn nghệ Tp.HCM 2004
* DẤU SÓNG - NXB Văn Học 2002
                             (in chung với TƯỜNG LINH)
* VÓC NẮNG - NXB Văn Nghệ Tp.HCM
                               ( in chung với THU BỒN)
 
TỰ HỎI
 
ta hỏi ta
biên niên mấy độ
mà hương tình lớp lớp rêu phong
chơ vơi
hồn chim hoá đá
sóng sánh xanh vỗ mãi không mòn 
 
 
HỒN RÊU
 
Vọng Hải đài
ẩn hồn rêu
nắng xanh đen biển xế chiều sóng xô
mây bong cuồn cuộn mơ hồ
tiếng gươm lộng gió chém vô thinh trường
mắt trừng khuyết đá hoa cương
vết tim thổn thức thảo chương thế thời
đây chung men ủ đất trời
càn khôn ực gọn một hơi nhiệt thành
bấy thành danh
bấy vô danh
và đây cũng bấy điểm canh cánh chiều
 
ngậm thời gian
ẩn hồn rêu
Hải đài soi mãi bóng triều dưới chân
 
 
AI LÀ ĐẠO DIỄN
 
vở kịch đó
ai là đạo diễn
róc con tim
như róc quả cau
lưỡi dao cùn
liếc qua liếc lại
rít ê răng, rợn nổi da gà
kịch rất ngắn
không người đối thoại
khán giả tàng hình
mặc cả được thua
 
 
 
 
NHƯ HẠT CỎ BAY
 
rời quê
như hạt cỏ bay
theo vô hương định lưu đày
                                    mà rơi
noãn mầm dễ úng tiết trời
biết đâu
mưa lả nắng phơi mà lường
ngớ nghênh vách đá bờ mương
tím chùm xiu xíu ướm hương nhuỵ tình
 
gió ơi
hơi thở phiêu linh
xin vay ngớ ngẩn hợm mình sớm hôm
 
 
VẪN
 
Mấy lần yêu
vẫn lởn vởn lần đầu
môi thắp bỏng lửa môi huyết phượng
ngũ tạng rân rân
                      nắng rim xúc cảm
thể hồng hoang nhập xác hồng hoang
mấy lần yêu
vẫn lởn vởn lần đầu
quên tóc phết vôi nồng hương lạ
nỏ thần hết tên
                     thành trì ngập lũ
vẫn cuồng si háo hức cuồng si
 
một đời say
mộng mị hương say
phương đông đó biết chăng vàng ký ức
 
 
QUANH ĐỐNG LỬA
 
                        Thân tặng các văn nghệ sĩ
                           Quảng Nam tha phương
 
Đêm lạnh
sầu đông cong bạch lạp
sầu viễn du uẩn uất hồ trường
 
Ực từng ngụm mây đùn mờ mịt
để cay nồng trào ói phương mưa
 
Bọn chúng mình ngồi kể chuyện ngày xưa
quanh đống lửa khói un ẩm ướt
câu chuyện nào cũng lắm xuôi về ngược
trớ trêu thay trong được là không
 
Đã qua rồi thời trẻ tang bồng
đứa mất - đứa còn - đứa què - đứa chột
Cả tình yêu cũng bèo nhèo giọt rớt
thuở đếm sao cứ lẫn một là hai
 
Giữa chúng mình chưa có "trong ngoài"
chỉ có gió se se khoé mắt
chỉ có bút thay chiếc rìu cán cụt
đẽo chính mình trăm nhát xanh xương
 
Sầu viễn du uẩn uất hồ trường
vỗ lên đất nhịp Trường Giang dậy sóng
vỗ lên nhau nhịp hò khoan rát bỏng
tóc bốn mùa đươm rối trắng đen
 
 
Trang thơ  HƯỚNG DƯƠNG 
          Lên sóng lúc 16:45 ngày 12.8.2011