Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

KHÚC HÁT NGƯỜI XA XỨ vọng RA NGOÀI NGÀN NĂM

 
 
 
Nhà thơ TRƯƠNG NAM HƯƠNG
 
Sinh ngày 23.10.1963. Quê quán: Huế.
- Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
- Hội viên Hội Nhà văn TP HCM
- Hội viên Hội Nhà báo Việt Nam
 
TÁC PHẨM:
- Khúc hát người xa xứ ( Thơ. NXB Trẻ, 1990)
- Cỏ, tuổi hai mươi (Thơ, NXB Văn Nghệ Tp HCM1992)
- Hè phố tuổi thơ (Văn, NXB Trẻ 1992)
- Ban mai xanh (Thơ,NXB Đồng Nai 1994)
- Ngoảnh lại tháng năm (Thơ, NXB Văn học 1995)
- Thơ tình Trương Nam Hương (Thơ,NXB Đồng Nai     1995)
- Viết tặng những mùa xưa ( Thơ, NXB Thanh niên  1999)
- Thơ với tuổi thơ (Thơ, NXB Kim Đồng 2005)
- Đường thi ngẫu dịch ( Thơ dịch, NXB Thanh niên 2007)
- Ra ngoài ngàn năm (Thơ, NXB Văn học 2008)
- Minithơ (Thơ, NXB Thanh niên 2008)
 
GIẢI THƯỞNG:
- Giải thưởng thơ Hội Nhà văn Việt Nam, 1991
- Giải thưởng Văn nghệ Quân đội (1989-1990)
- Tặng thưởng Văn học thiếu nhi Hội Nhà văn VN 1995
- Giải thưởng thơ Liên hiệp Văn học Nghệ thuật VN 2000
- Giải thưởng thơ dịch(Tạp chí Văn học nước ngoài)
- Gương mặt văn học 30 năm TP HCM 1975-2005
- Báo Người Lao động bình chọn là Nhà thơ được yêu thích nhất 1992
- Giải thưởng Văn học Tp HCM 2009
- Giải nhất cuộc thi thơ báo Sài Gòn Giải phóng 2010
*
SUY NGHĨ VỀ NGHỀ VĂN: Với tôi, văn chương là một nghề đầy nhọc nhằn và bất trắc vì nó chẳng hứa hẹn một điều gì với người cầm bút. Tôi đến với thơ là để tìm mình, về lại với mình. Câu thơ tôi sinh thành từ nỗi cô đơn để an ủi những điều bất hạnh…
 
 
Chùm thơ 4 câu
 
Tuổi thơ
 
Mùa xuân theo mẹ lên chùa
Oản,xôi cũng nhận-chuỗi,bùa cũng đeo
Mẹ quỳ,tôi nép quỳ theo
Lạy từ ngọn cỏ lạy veo…tới trời!
 
Hoa gạo
 
Củ khoai gầy trơ ngón mút
Tuổi thơ mót gió trên đồng
Giấc mơ vun vùi trấu bếp
Tha hồ hoa gạo mà đong.
 
Hoa lau
 
Người cô đơn cả bóng người
Lau thao thức bạc chỏm trời phơ lau
Sâu từ thơ thẳm niềm sâu
Buồn từ lơ lắc nghiêng đâu cũng buồn.
 
Trưa quê
 
Quê nhà ngơ ngác về thương
Thời gian bêu mặt cánh chuồn đỏ gay
Mộ bà châu chấu vù bay
Trưa cầm eo óc trên tay tiếng gà.
 
Chị
 
Hổng hơ mùa hạ qua rồi
Thu nhơm nhớm tím
khoảng trời
chị tôi
Ngoài đầm hoa súng rũ phơi
Đám mây vảy cá
ngồi soi
bóng chiều!
 
Ghẹo lại ca dao
 
                     Ước gì sông rộng tày gang
 
Xưa người bóng bẩy cho sang
Ước sông chỉ rộng tày gang…khó gì
Tạ từ nguồn mẹ ta đi
Lớn lên khôn dại cũng quỳ trước sông.
 
(Trích Minithơ)
 
 
Miền Em
 
Bừng thức tinh khôi
bông hoa khe khẽ hát
Anh áp mặt vào thăm thẳm nhan sắc
 
Anh bắt gặp vòm mây em trẻ lại
Suối sông thấm đẫm mưa hè
Mùi ngây ngái của râu ngô bùn bãi
Chú nhái nằm thom thóp lá sen che
Dưới thềm cỏ
Nõn xanh em
Hút thẳm
Một thế giới chưa biết
Anh khơi mở con đường bằng những giác quan
 
Đến với vô cùng trong trẻo em
Anh bơi qua anh qua mười sáu tuổi
Hoa súng ao đầm tím lịm
Mùa thu xanh nhói vàng ngân lên lặng im
 
Giữa khoảng thiên đường
Thiêm thiếp em
E ấp môi hoa trinh nữ
Thơm như nỗi buồn
Những giọt nước Thánh
Anh chết dịu dàng từ đó hồi sinh
Trong hỗn độn hiện sinh em
Thế giới chập chờn
Những giấc mơ số phận
Trúc xinh xưa chiếu trải đầu đình
Em Tấm @ chân dài váy ngắn
Cái sự đời bánh đúc chua chanh
 
Trên thảo nguyên hoan lạc em
Có ánh mắt của chú nai lạc rừng
Bầy ngựa gió trên cỏ đồng tiết dục
Giọt cúc tím u ơ Thiên sứ
Những vì sao khỏa mình thăng hoa
 
Qua dâu bể hóa thân em
Có Thị Kính trong Thị Màu rạo rực
Có trái cấm vườn địa đàng trần tục
Em thèm gì áo mão
Mơ được cầm manh khố Thạch Sanh
 
Thúy Kiều đi hội Đạp Thanh
Hai trăm năm cỏ còn xanh đến giờ
Hẳn chàng Kim lúc hôn xưa
Cũng ven vén mảnh trăng mờ giống anh
 
Nàng Mỵ Châu rứt máu mình làm dấu
Lông ngỗng trắng trời hoa lê
Gáo nước Tiên Dung tắm đầy sóng mắt
Cát chảy thành da thịt
Mãi không đầy mơ mịn miền em
 
Sau thổn thức giấc mơ em
Hoa phượng phập phồng áo đỏ
Anh thấm vội tiếng ve đầu tiên
Em căng chật một mùa hè nức nở
 
Mây bông nhòa đẫm gió
Sông nằm khem khép
                              nghiêng…
 
(Trích Ra ngoài ngàn năm)
 
 
  
Câu thơ ngày về
 
Ước mang một chút nắng về
Thường khi cứ Tết là quê mưa dầm
Mệt nhoài cơm áo quanh năm
Hiếm hoi có một đêm nằm với quê
 
Gối đầu sóng nước ta nghe
Sông côi cút tiếng hò khuya buồn buồn
Mẹ theo hương khói lên nguồn
Sau ta thăm thẳm cánh buồm lẻ loi
 
Ruổi rong khắp bốn phương trời
Câu thơ hành khất theo người hành hương
Ta gom nhặt giữa đời thường
Nỗi đau của mẹ, nỗi buồn của cha
 
Ngày về sau tháng năm xa
Trắng bàn tay, trắng dần qua mái đầu
Có gì để tặng quê đâu
Đời thơ bèo bọt dăm câu bọt bèo
 
Cũ mèm vần điệu khi gieo
Thể như mẹ gánh cái nghèo kinh niên
Một thời mũi đạn làn tên
Mấy thời giông bão tràn lên đất này
 
Thức cùng quê một đêm nay
Rồi mai lại tính từng ngày cách xa
Bao giờ cơm áo buông tha
Câu thơ thay được đời ta. Bao giờ…
 
(Trích Khúc hát người xa xứ)
 
 
Tâm sự nàng Thúy Vân
 
Nghĩ thương lời chị dặn dò
Mười lăm năm đắm con đò xuân xanh
Chị yêu lệ chảy đã đành
Chớ em nước mắt đâu dành chàng Kim
 
Ơ kìa sao chị ngồi im
Máu còn biết chảy về tim để hồng
Lấy người yêu chị làm chồng
Đời em thể thắt một vòng oan khiên
 
Sụt sùi ướt cỏ Đạm Tiên
Chị thương kẻ khuất, đừng quên người còn
Mấp mô số phận vuông tròn
Đất không thể nhốt linh hồn đòi yêu!
 
Là em nghĩ vậy thôi, Kiều
Sánh sao đời chị ba chiều bão giông
Con đò đời chị về không
Chở theo tiếng khóc đáy sông Tiền Đường
 
Chị nhiều hờn giận, yêu thương
Vầng trăng còn lấm mùi hương hẹn hò
Em chưa được thế bao giờ
Tiết trinh thương chị đánh lừa trái tim!
 
Em thành vợ của chàng Kim
Ngồi ru giọt máu tượng hình chị trao
Giấu đầy đêm nỗi khát khao
Kiều ơi, em đợi kiếp nào để yêu!
 
(Trích Cỏ-tuổi hai mươi)
 
 
Lỗi hẹn sông Cầu
 
Ngồi nhớ sông Cầu mơ hội trẩy
Đến hẹn không về em trách đấy
Quê nhà thương quá hóa vô tâm
 
Tháng Giêng hoa xoan rơi vụng dại
Em với sông Cầu xanh ở lại
Anh đi rét ngọt giữa tay cầm
 
Cỏ níu chân mùa sông thiếp ngủ
Em tiễn cái nhìn đau cả gió
Chiều chớp đầy anh …mắt lá răm
 
Lỗi hẹn sông Cầu, xin khất vậy
Mưa bụi giăng mờ không thể thấy
Em ngồi sợ rét lấm vào trăng.
 
( Trích Thơ tình Trương Nam Hương)
 
 
Không đề
 
Những người yêu nhau bỏ đi đâu cả
Mùa nghĩ thương tình thả vu chiếc lá
Ghế đá lặng im thổn thức bao điều
Tôi ngồi lắng nỗi phập phồng tin yêu
 
Mơ chiếc cúc áo chiều xưa lỡ rơi
Tôi nhặt trả em năm mười bảy tuổi
Một mắt tôi nhắm bối rối ngấn trời
Một mắt ngây mở ngày tròn hai mươi
 
Em cứ ngờ tôi một người cắt cỏ
Thế mà thoáng chốc gần hai mươi năm
Chẳng hiểu tình em có thành không nữa
Tôi chờ chiếc cúc quay về, hỏi thăm!
 
(Trích Viết tặng những mùa xưa)
 
 
Mùa xanh
 
Ta về thương hoa sữa tuổi mười lăm
Ngắt lá cuộn sâu kèn tun hút thổi
Níu mùa Đông tiễn mẹ đến vô cùng
 
Ta về thương mối tình ta thơ dại
Hè phố Khâm Thiên vị bàng chát mãi
Cho em rồi không lẽ lại đòi em?
 
Ta về thương những trò chơi không tên
Đồng xu nhỏ chôn theo ngày mẹ mất
Em hồn nhiên chuyền chắt một mình
 
Rồi ta xa lăng lắc tháng năm xanh
Em có nhớ gom lá mùa nhóm lửa
Sưởi giùm ta tiếng khóc không nhà
 
Nhưng mẹ không còn
Nhưng…
Em không nhớ
Chỉ có nỗi buồn thơm như hoa sữa
Nhớ em nằm mồ côi trong thơ!
 
(Trích Ngoảnh lại tháng năm)
 
 
 
Các nhà thơ nhận xét về thơ Trương Nam Hương
 
* Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo nhận xét:
Trương Nam Hương là nhà thơ hoài thai từ nỗi buồn hay nói cách khác ,nỗi buồn đã chọn anh để hát rong về nó…hình ảnh làng quê luôn là nỗi ám ảnh, đau đáu nhói buốt vẻ đẹp thuần hậu trong thơ Trương Nam Hương, cái vẻ đẹp làm cho anh lo sợ phôi pha và biến mất...
                    ( Văn nghệ Trẻ số 5 ngày 5/1/1994)
* Nhà thơ Vũ Quần Phương nhận xét:
Hồn thơ Trương Nam Hương trẻ trung lại cả nghĩ chuyện đời. Tưởng tượng phóng túng lại có cốt cách cổ điển, truyền thống…Tôi nghĩ, anh sẽ thành một trong những nhà thơ có nhiều độc giả...
                   (Báo Văn nghệ số 43 ngày 26/10/1991)
 
***Các bạn đang nghe ca khúc NGẪU HỨNG ĐÊM HUẾ: ns Lô Giang phổ   thơ TRƯƠNG NAM HƯƠNG, Ca sĩ Hương Mơ  hát