Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

NGÃ DU TỬ: Mùa chưa trổ hoa

 
 
 
 
          Nhà thơ  NGÃ DU TỬ
 
 
Tên khai sinh: Phạm Ngọc Dũ
Sinh năm 1957
Quê quán: Quảng Ngãi
Hiện sinh sống tại Gò Vấp, Sài Gòn
Có thơ đăng trên các báo, tạp chí, tuyển tập
Tác phẩm đã xuất bản:
      *Dòng sông quê - NXB Văn Nghệ 2004
      *Mắt tháng giêng - NXB Thanh Niên 2011
            (In chung với Đỗ Hoài Hương)
 
 
 
 
       EM KHÔNG VỀ

NGÀY THÁNG CŨNG BƠ VƠ

 

Lồng lộng gió mười phương vào đất Việt

Hân hoan bay những ý tưởng tung hoành

Bao nhiêu năm mùa đau nhỏ lệ

Gốc quê hương đỏ úa cội sang cành

 

Không có thật những màu mây công lý

Nên thắt lòng cho dân tộc quang vinh

Cũng chẳng có rồng quan san thiên lý

Nên lầm than là chuyện thường tình

 

Đêm gió bão cố nguyện cầu yên ắng

Bão đi qua lại dối trá tim mình

Đùa như thật nên thế thời lầm lạc

Thôi biết rồi thiên hạ quá điu linh

 

Phiến ảo ảnh mỗi bình minh hiển hiện

Nắng lên rồi tan biến việc thực hư

Chồi luân lý vừa ươm mầm mặc niệm

Trống vô thường gõ mãi nổi ưu tư

 

Hỏi lớp sóng nhân gian về thế sự

Trôi về đâu, vào cõi không bờ!

Đành quay lại phía ngày lên rất thật

Em không về ngày tháng cũng bơ vơ

 

            

 
CỔ TÍCH MẸ VÀ EM

 

 
Tiếng em từ độ thu nào

Còn trôi trong mắt như màu thu nay

Sáng trưng trên mấy từng mây

Lạc vào cổ tích nở ngày trong tôi

 

Rằng xưa một nhánh tao nôi

Huyền xanh sử mẹ mắt môi tượng hình

Cũng từ nhật nguyệt lung linh

Kết tinh thành cả dáng hình của tôi

 

Tháng ngày hạnh phúc êm trôi

Lớn dần từng tiếng từng lời mẹ cha

Niềm vui xanh nhánh trổ hoa

Quây quần quanh lũng yêu và thương ngoan

 

Từ em lạc chốn địa đàng

Bao dung trên khoãng ánh vàng nắng sương

Theo Em đi khắp muôn phương

Phương nào cũng chỉ một phương Em hồng

 

                         ….

Yêu em vừa buổi núi sông

Lặng im tiếng súng phiêu bồng rong chơi

Cơ đồ trong mái nhà thôi

Có em từ đó vàng phơi thơ tình

 

Nảy mầm từng tứ thơ xinh

Xanh cành tươi tắn có hình dáng Em

Trôi theo ngày tháng lã mềm

Giữa đời còn đọng hương đêm của ngày 
 
 

 

NỔI NHỚ VƯỜN XƯA

 

Vườn xưa còn đượm mùi hương

Vẫn len lén tỏa muôn phương ngọt ngào

Có lời quê, có ca dao

Có Em, có cả trăng sao nghìn trùng

 

Còn ai giữ vẹn thủy chung

Riêng tôi trân trọng một vùng trời riêng

Mai nầy trên đỉnh non thiêng

Gửi nhau chút nắng trang biên sử vàng

*  *  *        

Từ khi định nghiệp Sài Gòn

Trời Nam xanh mượt trong lòng dân Nam

Qua bao dâu bể thăng trầm

Nghìn sau còn đọng bao làn hương say

 

Một thời hệ lụy đắng cay

Còng lưng mắt lệ đọa đày vườn xưa

Trời quê dằng dặt mù mưa

Giữ trong nhau chút hương đưa thuở nào

 

May còn chất giọng ca dao

Em từ bi, thị hiện vào thi ca

Vườn xưa sẽ thắp sáng và

Tự do trùng ngộ, quê là thiêng liêng

 

                          

THƠ TÌNH TUỔI 40
 
Ngửa tay em hứng hoa vàng

Bắt tình anh buổi tan hoang xuân thì

Bất thần chao cánh thiên di

Gói tình em ngọc lưu ly ẩn mình

Nụ cười hàm tiếu lung linh

Nhốt phong ba buổi đăng trình thuơng yêu

Thuơng sao ngày tháng rong rêu

Không ai thắp gió cánh diều bay cao

Bây giờ còn lại hanh hao

Ngửa tay em hứng lao xao tim mình

Hoa vàng rơi cánh rung rinh

Thảm hoa trải mộng tạ tình em đong

Em về gởi trọn nhớ mong

Giữ tình anh để trong lòng nghìn sau.

 

 

 

 

 
 
 MÙA CHƯA TRỔ HOA
 
                      Riêng Bích Nhãn Hồ

 

Lá không che cành nổi

Nhánh đời chưa trổ hoa

Thôi hãy cứ thật thà

Trong mắt ngày dịu vợi

 

Mỗi ngày luôn sắc mới

Khó trùng lai hương mùa

Hãy reo lòng phơi phới

Khoan dung chở ngày đưa

 

Cầm nụ cười trên tay

Đâu cần gì lãi lỗ

Giang sơn ta một cõi

Tự do cùng trăm năm

 

Trang đời chưa viết nổi

Tìm gì trong mai sau ?

Cứ thả ngày dong ruỗi

Về đâu dấu hỏi ngày ?

 

  

Đời lắm dòng nước đục

Đi tìm nguồn nước trong

Người đua chen lặn hụp

Ta một đời thong dong

 

Tinh khôi cùng ý nghĩ

Đừng vẩn đục lợi danh

Thế thường điêu ngoa nhỉ

Biết đau nhục và vinh ?

 

Về gấp mòn nếp áo

Trãi con chữ lên dòng

Nếu cho là mộng ảo

Ta cũng thường như song
 
 

 

NHƯ NHIÊN    

 

 

 Hỏi sông rằng đâu đến,

- dòng nước lành trôi xuôi

Hỏi trăng từ đâu tới,

- vầng trăng sáng giữa trời

 

 Em từ đâu thị hiện,

 Sáng trong lòng thi ca

 Em : - vô chung vô thỉ

 Theo dòng đời ngân nga

 

 Thơm lừng hương đạo hạnh

 Bên đời mãi hoan ca

 Mùa vui nào kịp dậy

 Hòa vào cùng loang xa ?

 

 Đất trời màu xanh ngát

 Lòng người kịp thiết tha?

 Bao năm rời quê quán

 Lòng biêng biếc thềm nhà

 

 Thả tâm mình thật lỏng

 Đón nhận những bình yên

 Có thể là sóng gió

 Chẳng nôn nao lụy phiền

 

 Áo đời mới rồi cũ

 Mặt người trẻ rồi khô

 Lững thững chiều trước cửa

 Song song với sông hồ

 

 Thời nào sông cũng chảy

 Thời nào ngày cũng đi …

 

 Bất ngờ con cu gáy

 Đậu trên cửa xuân thì

 Tiếng chim, ừ rất lạ

 Rồi  chim vụt bay đi

 

 Đi tìm tôi năm tháng

 Mệt lả giữa trần ai

 Quanh đây con bóng ngã

 Đỗ xuống tôi thật dài

 

 

 

NGÀY LÊN ÁNH SÁNG VẪN HỒNG

 

   

Tiếng chim còn đậu trên cành lá

Gõ vào nhân gian điệu nhạc bình minh

Tôi con gió lang thang cùng hoa nắng

Gởi vào Em mãi miết cuộc hành trình

 

Có phải em là nhật nguyệt ?

Tôi thành hôn trong suốt cuộc giang hà

Đường mây rộng tôi mơ vào phép lạ

Sáng trên trời rừng rựng những vòm hoa

 

Ban trưa, nốt nhạc ngày rãi đầy hương tóc

Ngày xanh thêm, ơi làn gió dịu thường

Âm thanh đó cứ bồng bềnh lên tiếng

Sóng tôi vỗ bờ hạnh phúc yêu thương

 

 

 

Vào đêm cánh cửa đời khép lại

Vẫn ầm vang thuở trăng nước ngập lòng

Và ánh sáng vẫn hồng về phương ấy

Lối giang hồ quang hợp ngập dòng trong

 

 

 

LỤC BÁT TỰ SỰ

     (TỰ SỰ TÔI)

 

Quê xưa từ độ xa người

Lòng như dòng suối ra khơi gọi nguồn

Hòa cùng biển lớn ngàn phương

Ô hay tan hợp sự thường là duyên

 

Chừng bao trăng mộng thật hiền

Chừng bao vò vỏ chung riêng cõi người

Tôi từ phiêu dạt bao nơi

Vẫn nghe thôi thúc có lời mẹ cha

 

Quê hương đâu chẳng là nhà

Cánh chim bạt gió cứ tha thiết hồn

Em còn thắm một nụ hôn

Cho Em quên mấy nỗi buồn lơ ngơ

 

Mai về trên đỉnh hái thơ

Trần gian còn lắm bơ vơ rất người

Dòng đời cứ mãi ngược xuôi

Tôi còn tôi, suốt cả thời nhiễu nhương

 

Niềm tin giữa cõi đời thường

Giữ mình trong, - gởi chút hương cho đời

Tấc lòng mua cuộc rong chơi

Tôi thương tôi mãi ru lời quê xưa

 

MÂY TRẮNG NGHÌN TRÙNG

                Kính tặng: Lão Du Tử
 
Ngại ngùng chi chuyện thị phi
Đường ngay ngõ thẳng một đi hai về
Bước chân giẫm mấy sơn khê
Sá gì nếm mật… bốn bề nước mây
Trót đem thanh thế ra bày
Giữa trần gian chuyện đắng cay thường tình
Chơi hết mình, sống hết mình
Để xem nhân nghĩa phù sinh thế nào
Ung dung vào trước ra sau
Mặc khanh tướng, kệ công hầu - lợi danh
Góc đời đọc sách xem tranh
Xếp ngôn ngữ lại xây thành quách thơ
Chán, tìm non nước ngao du
Như là mây trắng tự do nghìn trùng
Thương ai khó nhọc đã từng
Hương yêu thương sẽ theo ngàn phương bay
Lần tìm theo cuộc tỉnh say
Mới hay dòng lệ thấm đầy buồng tim
Muôn đời thế thái nhân tình
Lợi danh thua được cứ rình rập nhau
Hãy xem như nước qua cầu
Theo dòng trôi, chảy về đâu? - mặc lòng.