Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

NGUYỄN ĐẶNG MỪNG : Thương nhớ sầu đông

 

 

Nhà văn NGUYỄN ĐẶNG MỪNG

Sinh năm 1953

Quê quán : Quảng Trị

Hiện sống & viết tại Sài Gòn

Các tác phẩm đã xuất bản:

   * Nhịp đời buồn vui (Tản văn) - NXB Hội Nhà văn

   * Bóng chiều hôm (Truyện ngắn) - NXB Hội Nhà văn

 

 Mưa Trắng

Mùa Thu đến
Vội vàng chi cơn mưa
Cho ướt áo cô nữ sinh tan trường

Cho tôi nhìn theo vời vợi màn sương

Có giọt mưa nào rơi vào xa xăm
Mà tuổi thơ tôi ướt
Có giọt nước mắt nào nhỏ giữa mênh mông
Mà em hay được
Mưa ơi mưa, thì mưa cứ đến
Để ướt áo nhau mỗi độ tan trường
Tôi cũng có một thời để nhớ để thương
Nên vạt áo em dài như cơn mưa trắng

 
 

Về xanh Cổ Thành

 

                                    Tặng QT

 

 

1.

Mùa mơ năm trước vàng cành

Mùa thay áo cũ mùa lênh đênh sầu

Mùa em môi quạnh mắt sâu

Mùa ta môi lạnh thâm màu ăn năn

Từ em rét mướt qua trần

Tóc đông lệch mái tay quần mây tan

Từ em mơ mùa xuân tràn

Mơ thu em gãy ngón đàn tiễn đưa

Hỏi người sầu lộng nắng chưa

Hỏi người lá rụng mắt chờ sân ai (*)

Cùng ta cuồng khúc mê này

Gọi là kiếp trước mái Tây hẹn hò

Chèo khua rụng tiếng thương hồ

Ta chờ em rụng lá khô bàng hoàng

Chờ em thắp nến quan san

Chờ em ảo ảnh chân quàng trăng xiêu

Chờ em về giữa lòng chiều

Tóc lay vai nhỏ chắt chiu gót buồn

Tỉnh ra sợi khói hoàng hôn

Tan trong mưa bấc gió cuồng bãi hoang

Ngày xưa guốc động chân thang

Phải người mặc áo mơ vàng qua đây

Phải ta cùng kiếp đọa đày

Say trong khói thuốc vàng tay học trò

 

2.

Về xanh Cổ Thành hay chưa?

Em đi mưa đổ đầm đìa lá hoang

Vuốt cung đàn cũ võ vàng

Ta mê cuồng hát cho tan bóng mờ

Người buồn tóc rũ rèm xưa

Người buồn như gió như mưa cuối mùa

Người buồn rối cả trời thơ

Tình người động nước dạt bờ bến tôi

Người ơi tôi thấy tôi rồi

Đừng buồn tôi có nụ cười vô duyên

Đừng buồn tôi có bóng đêm

Đừng buồn tôi có cả thềm trăng mơ

Xuân về sông nước lẳng lơ

Hạ qua vạt áo ngẩn ngơ gió nồm

Thu đi chiều lặng đầu thôn

Dậy thì như sóng. Hương cồn cào lên

Đông nào tóc chảy má hiền

Gió mưa về khóc nghiêng nghiêng nón người

Bước đời vội lắm người ơi!

Hãy về xanh lại bóng người thành xưa

 

Thị xã Quảng Trị

Mùa đông 1971

 
 
Thương nhớ sầu đông
                                    
                                     Tặng Liên Hưng

 

Em ngoan khuôn mặt trái xoan

Hè về chơi đánh ô làng với tôi

Xuân qua hoa cũng tàn rồi

Cây sầu đông trái xanh ngời tuổi thơ

Đường làng khoét xuống mười ô

Hai ô cái thẳng hai bờ ô con

Hơn thua từng trái sầu đông

Say sưa đánh trận quân lương đầy bồ

Anh thua anh khóc giả vờ

Em thua em khóc như chồ hết khoai

Hết đông rồi lại giêng hai

Hoa sầu đông nở đất trời ngát hương

Hát bài chín nhớ mười thương

Em đi để lại con đường mười ô

Trái xoan khuôn mặt ngày xưa

Sầu đông từng trái sợ mùa thu sang

Thời gian thao thiết chín vàng

Thương em mưa đổ ngút ngàn đường quê

Làng xưa miềng đó em tề

Sầu đông trụi lá tôi về với ai.
 
Sàigòn 2005
 
 

 

Ru nhau muộn màng

 

          (Tặng bạn bè CHS Nguyễn Hoàng ).

 

Ngủ đi những cọng cỏ

dậy thì chưa đuợc xanh

bước đi đôi gót nhỏ

theo lối mòn loanh quanh.

 

Em chạy về dĩ vãng

Võ vàng đôi chân trần

Đường xa anh ngoái lại

Quê. Một trời phù vân.

 

Ngủ đi những chiều mưa

Trôi nhanh dòng kỷ niệm

về sông biển chiêm bao

Cơ hồ mây vẫy chào

 

Còn lần nào gặp mặt

Tay rã rời mắt sâu

Đàn chim xưa về đậu

Giữa sân trường lao đao.

 

Em hát khúc tình đầu

Ngơ ngác trời mưa ngâu

Chim trời bay tám hướng

Về đâu? ta về đâu?

 

Vê đâu? em về đâu?

             

Sân trường Nguyễn Hoàng

Quảng Trị 4.8.2007

 

 

 

 

 

 

Tiễn người ra đi

 

                   Kính tặng hương hồn nhạc sĩ Trần Hoàn

 

 

Anh ra đi từ dòng Ô Lâu

Từ ruộng lúa nương khoai xứ nghèo Hải Lăng- Quảng Trị

Từ tiếng đàn bầu, đàn nhị

Nên điệu tráng ca nghe cũng não lòng

 

Chúng tôi chẳng hiểu nhiều về nốt sol nốt mi

Chẳng hiểu nhiều về đời anh thăng, giáng

Thương điệu tango và đôi mắt sơn nữ(*)

Đau đáu trong đêm vùng núi quê mình

 

“Lời người ra đi” sao nghe “mà thương mà nhớ”

Sóng nước Tam Giang buồn vỗ đôi bờ

Hà Lỗ, Câu Nhi, Lương Điền vẫn kể

Rằng anh đi thì phải có lối về.

 

 

 (*) Sơn nữ ca của Trần Hoàn