Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH: Vườn trăng chằng chịt cỏ gai

 
 
 Nhà thơ NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH 
 
Sinh năm 1954
Quê: Đức Phổ, Quảng Ngãi
Chủ biên Tạp chí THỜI VĂN
Tác phẩm thơ đã in: Một thời di trú
                           (NXB Trẻ-1992)
Tác phẩm sẽ in:
      *Nằm vắt tay lên trán và... thương
      *Hành hương về phía nhớ
      *Khi đang còn chưa xa
      *Thơ tình cho Cổ tích. 
 
 
 
 
BÀI THƠ THÁNG 7
 
may biết mấy chúng con còn bên mẹ
một niềm vui hơn hết mọi niềm vui
nghìn điều dễ duy một điều không dễ
mai mốt kia giữ mẹ lại trên đời
 
trăm lần sợ có một lần sợ nhất
mẹ ngủ luôn không thức dậy bao giờ
trăm lần xa sẽ một lần xa thật
đôi tay gầy mẹ buông thỏng xuôi lơ
 
tỉ người con đều tỉ người bất hiếu
bởi mẹ đâu mong cơm đỡ nước đần
[cả cởi trần phơi lưng cho muỗi đốt
hay giấu cam bàn tiệc lén về dâng]
 
miệng bồ tát mà lòng phường rắn độc
cắn mổ nhau quên tuốt luốt cội nguồn
đứa thì giàu mấy đời xài chẳng hết
thằng thì dè từng bữa đói giơ xương
 
 
đau đớn thay quân khôn nhà dại chợ
hơn thua nhau đôi chút nhảy cà tưng
với anh em nặng nghìn cân nắm đấm
ra ngoài đời lại quì gối khom lưng
cậy làm anh gom về mình hết trọi
còn mâm cao cổ lớn đãi người dưng
 
nếu có mong mẹ chỉ mong con mẹ
tựa nương nhau như dây bí dây bầu
thằng em ốm có thằng anh ốm thế
đứa nhỏ đau thì đứa lớn giành đau
 
 
giờ mới hay chúng con khờ biết mấy
khi cả gan dám phong mẹ anh hùng
đâu biết thế là ngu là xúc phạm
đem ân tình trời biển đúc huân chương
làm được gì cho con làm tất cả
mẹ chẳng cần nhận lấy một danh xưng
 
hãy tưởng tượng một hôm không còn mẹ
[mà cái ngày đau ấy chắc gì xa]
quây quần lại cháo rau cùng chia sẻ
để mẹ già thanh thản bước theo cha...
 
 
 
 
 
CHIỀU CÀ PHÊ BỜ SÔNG NHỚ KIỀU
 
mùa hè rồi sẽ qua
sau ba tháng hung hăng đốt thiêu vạn vật
mặt trời rồi sẽ lặn
sau một ngày dã man nung chín hành tinh
 
rừng chết khô rồi rừng sẽ xanh
cỏ rụi tàn rồi cỏ sẽ đâm chồi
em ngắc ngoải rồi em sẽ hồi sinh
không phải hoang tưởng vu vơ
mà đương nhiên là thế
 
gã phù thủy nào chẳng có khi
không khiển nổi âm binh
dù có thời từng kêu mây hú gió
danh tướng nào chẳng có lần
gãy thương ngã ngựa
dù có thời từng thét gào ra lửa
vua chúa nào chẳng có lúc
hết uy
dù có thời từng mặc tình sinh sát
 
đấng tối cao đâu hẳn thiếu sai lầm
Phật Chúa chắc gì trăm phần trăm đức hạnh
huống chi em yếu ớt một cô kiều
mất nhà mất quê mất Kim... mất tất cả
thì tiết trinh là chuyện chẳng cần đau
 
không ai tắm hai lần trên dòng nước
đã trôi qua
nhưng với đám lục bình kia thì lại khác
vẫn lênh đênh theo con nước lớn ròng
cũng mùa nối mùa đủng đỉnh tím hoa...
 
 
 
CŨNG MAY CÒN CÓ CÂY ĐÀN

 

Và... hàng cau lặng lẽ vàng

Và... tôi cũng lặng lẽ đàn ngô nghê

Ngoài chiều dấm dẳng tiếng ve

Nhắn nhe thêm một mùa hè em xa...

 

Tập quên mượn rượu thay trà

Lai rai vài xị nghe tà tà say

Vườn le te ngọn nồm gầy

Xỉn không chịu xỉn buồn ray rứt buồn...

 

Buồn ngày em tập lược gương

Là ngày em sắp bỏ trường và... tôi

Buồn ngày em tóc thẳng ngôi

Là ngày em đã chẻ đôi cuộc tình!

 

Chiều chiều mình gạt gẫm mình

Nắng phai vạt rập vạt rình chực tan

Cũng may còn có cây đàn

Từng tưng kể lể cho ngàn sau nghe...

 

 

NẾU MẸ MUỐN KHÓC

 

 

nếu mẹ muốn khóc thì hãy khóc thật to

để bà con biết ngôi nhà mình đang nguy cơ ngã đổ

không phải vì thiên tai

không phải vì địa họa

mà vì cột kèo mục ruỗng hết trơn rồi

và của nả lần hồi không cánh đã bay!...

 

vườn tược ông bà truyền lại

với di ngôn

ráng giữ gìn tôn tạo đẹp xinh thêm

giếng ao ông bà để lại

với lời trăn trối

đừng chơi bời trác táng để có lúc phải ăn xin!...

 

cha đã làm gì?

con đã làm gì?

câu trả lời là con zero to tướng

chẳng những không tô bồi vun quén

mà còn nuôi bọ sâu mối mọt nhiều hơn!

 

nước đến trôn làm sao nhảy kịp

mới giật mình cầu cứu người dưng

mới hộc tốc kêu nài hàng xóm

vay một trả mười còn mang nghĩa đội ơn

mấy thuở hàng xóm người dưng hơn ruột thịt

trách chi ao giếng đục ngầu vườn tược tan hoang!...

ao giếng nhà ta mát trong là thế

vườn tược nhà ta tốt tươi là thế

mà bây giờ đang tàn tạ bãi tha ma!

 

cha giả vờ quên hai chữ xót xa

quên luôn mình đang ươn hèn bất lực

và càng không muốn ăn năn nhận kẻ tội đồ

tỉnh queo đem ngôi nhà rệu rã

đem ao vườn khô héo...

thế chấp tùm lum

con thì mê chơi đàn đúm thả giàn

chủ nợ nằm không mà mỗi ngày mỗi béo

mẹ lấy đâu ra tiền tỉ để chuộc về!

 

nếu mẹ muốn khóc thì hãy khóc thật to

chứ khóc thầm ai mà nghe biết được?!...

 

 

NHỮNG NGƯỜI TÌNH

 KHÔNG PHẢI ĐỂ... YÊU

 

mỗi sân ga tôi có mấy người tình

không phải để yêu mà là... để nhớ

mưu sinh bây giờ lắm khi cơ nhỡ

một người tình đồng nghĩa một người ơn

 

vận hạn đen nửa xu vốn chẳng còn

câu tứ cố vô thân buồn thấm thía

móc nỗi đau đời ra ngắm nghía

nát như tương hai chữ tình người

 

muốn than lên đất hỡi trời ơi

sực nghĩ lại hơi đâu hèn đớn thế

nốc mấy ly ngửa mặt cười ngạo nghễ

sổ bụi đời cái rẹt ký rồi đi

 

người tôi yêu không biết tên chi

từ cô hàng nước cô hàng cơm

đến cô hàng rong... đều có thể

không ít cô tuổi còn rất trẻ

nhưng những nghĩ suy thì lại rất chi là...

 

quanh năm trên những chuyến tàu qua

đi rồi ghé ghé rồi đi chớp nhoáng

nha trang... tháp chàm... mương mán...

mỗi sân ga tôi có mấy cuộc tình!...

 

QUÃNG LẶNG

 

ba mươi năm không đụng đến cây đàn

em xa rồi còn ai nghe mà hát

cuộc tình cũ không ngừng rơi nước mắt

thơ y ru không nín mãi đành thôi

 

y thương y một gã tú tài đôi...

vì thời cuộc bỏ ngang xương đại học

chiến tranh qua chẳng còn lo chết chóc

nhưng mười năm đèn sách hóa tàn tro

 

trái tim y meo mốc góc nhà kho

những mùa đông khẽ rung từng nhịp nhớ

và hình như có một lần chực vỡ

khi vô tâm em dẫm chuyến về thăm

 

cuộc tình yên ngủ mấy mươi năm

lôi y ra khỏi giấc mơ mươi sáu

để cả hai cùng đau cùng hộc máu

giữa vườn trăng chằng chịt cỏ gai đan

 

ba mươi năm mới đụng đến cây đàn

em xa quá chẳng thể nào nghe được

y từng tưng khúc ca người thua cuộc

ru trái tim thương tật mãi không lành...

 
 
 
 
 & MỜI QUÝ ĐỘC GIẢ ĐỌC THÊM CÁC BÀI THƠ KHÁC

CỦA Nguyễn Đăng Trình ĐĂNG TRÊN MỤC Buồm Thơ

 
 

 

TAN HOANG

 

Tôi đứng đó mà như không đứng đó

 

Trời không mưa sao lũ lụt ngập lòng

 

Mắt lơ láo ngó vào đâu cũng sợ

 

Ngày tan hoang đêm cũng tan hoang ...

 

Em đã đến mà chi ngày tháng ấy

 

Dáng cò nhang đòi cứu rỗi mùa khuya

 

Còn bày đặt ngọt ngon lời phỉnh dụ

 

Giơ tay này liền rụt lại tay kia

 

Giá em cứ thật xa ngoài đó quách

 

Yên thân nơi đất hứa với thiên đường

 

Ta đã không đau và không cùng ngán ngẩm

 

Môi chưa nồng là mãi mãi môi hương

 

Tôi đang sống mà như không đang sống

 

Ngày xanh rêu hoang hóa dấu địa đàng

 

Đêm mục ruỗng đen thui màu ảo vọng

 

Đời tan hoang tình cũng tan hoang!...

 

 

NÚI ẤN -SÔNG TRÀ : Quê hương NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH 

 

 

Một đời ĐĂNG TRÌNH cùng Thơ

           Một thời DI TRÚ với THỜI VĂN

 

Không phải đợi đến khi NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH làm chủ biên Tạp chí THỜI VĂN, người yêu văn chương mới biết đến NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH, mà trước 1975 thơ NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH đã rải rác xuất hiện trên một số tờ báo, tạp chí và để lại ấn tượng khá sâu sắc trong lòng bạn đọc yêu thơ thời bấy giờ. Như phần lớn anh em văn nghệ ở miền Nam, sau 1975, vì nhiều lý do "KHÓ NÓI RA", NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH dường như "TẠM GÁC BÚT" - Nói đúng hơn là vẫn âm thầm viết cho riêng mình mà không gởi đăng báo. Mãi đến đầu thập niên 1990, không khí văn nghệ có phần thông thoáng hơn, thơ NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH tái xuất hiện trên hầu hết các báo, tạp chí ở Sài Gòn. Năm 1992 anh cho xuất bản tập thơ MỘT THỜI DI TRÚ (NXB Trẻ). Ngay tựa để tập thơ này cũng gởi gắm khá nhiều tâm sự của tác giả - Thi sĩ lãng tử tài hoa tuổi Giáp Ngọ long đong  một đời "Ngựa phi đường xa, phi hoài chưa tới đích."...
 
Trong bài QUÃNG LẶNG, anh viết "Giữa vườn trăng chằng chịt cỏ gai đan". Vườn thơ của NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH không chỉ có trăng thanh gió mát, hoa thơm cỏ lạ mà có cả gai góc và những "mảnh-vỡ-cuộc- đời-sắc-nhọn" có thể làm rướm máu gót chân khách lạ tình cờ ghé chơi, và có thể đâm cứa nhói buốt trái tim người đồng cảm tri âm. Nếu bạn chưa tin lắm những lời này, xin thử đọc chầm chậm từng câu, từng bài trong trang  thơ  NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH! Nào xin mời quý đọc giả yêu thơ!
                                                                        
                                                                             *NGUYỄN VÂN THIÊN
 
 
CUỐI NĂM CHIA TAY HUẾ 
 
mai xa Huế xa nụ tình mới nhú
mùa sắp xuân sao cứ buốt trong lòng
ngoài đêm gió hình như chưa muốn ngủ
lay nhánh bàng nhã nhạc tiễn mưa đông?
 
chưa rời Huế mà nghe chừng đã nhớ
chiều hoàng cung bảng lảng khói vương triều
đêm Đại Nội lờ nhờ thành quách cũ
gót công nương lởn vởn ngọ môn rêu.
 
 
sắp xa Huế thấy có gì tiêng tiếc
chưa cùng em run rẩy tối sông đò
chưa cùng em liêu xiêu đêm rượu tết
lời tình thầm lịm ngất giữa môi thơ!
 
đêm ơi đêm! xin đêm chầm chậm thức
để ta ôm gọn lõn Huế vào lòng
ôm luôn cả những gì không ôm được
từ vạt tóc Trường Tiền đến tà lụa Hương giang...
 
chưa rời Huế mà trái tim rối rảo
xin đừng ru chi mái đẩy mái nhì
và đừng nép bên hàng cây long não
để ta còn nhấc nổi bước ra xe.
 
phải xa Huế xốn xang lòng ta lắm
cứ như đang níu áo mối tình đầu
Huế thầm kín Huế bốn mùa lăng tẩm
khép cổng thành lén vá trái tim đau!
 

 

THÂU ĐÊM VỚI BÓNG Ở QUÁN ĐỜI XƯA

 

lạnh tê bàn tay mỏi

vịn bóng về dưới khuya

bước hoài nhà chẳng tới

đôi chân muốn lặc lìa

 

đã say còn uống cố

tưởng xỉn là sẽ quên

tưởng xỉn là hết nhớ

mấy nỗi đời không hên

 

tuổi thơ đem thế chấp

tuổi già bán ai mua

lâu lâu rồi chưa gặp

hai thằng đừ hơn xưa

 

đời trắng vì lệch bệch

tình thua bởi dật dờ

tiếc gì nữa mà tiếc

khi nụ chẳng thành hoa

 

bỡn hai thằng trời mưa

đường về khuya khoăn khoắt

quẹo ngang rồi rẽ tắt

lại đụng quán đời xưa!...

 

 

THƠ DỖ CÔ GÁI

Ở MỘT NƠI KHÔNG TIỆN NÓI

 

em hãy khóc

khóc như mưa như lũ

khóc cho sầu nguôi xuống nhớ bùng lên

đời chỉ cười thôi thì chán chết

rã riêng đường sông suối... biết đâu hên...

 

ta có dạo còn buồn

hơn em tưởng

hơn đêm chim trốn tuyết mất khu rừng

ấy là buổi lò dò về chốn cũ

lạc mất người con gái tuổi rằm xuân!

 

và từ đó ta lúc mê lúc tỉnh

mê ngoài đời mà tỉnh trong mơ

hãy tưởng tượng nửa đời ta quờ quạng

kiếm cuộc tình đâu đó trốn trong thơ

 

em hãy khóc

khóc hả hê... cho cạn

đêm người dưng lỡ bước phố người dưng

rồi ru dỗ trái tim bình tĩnh lại

tin mỗi năm mỗi nõn một mùa xuân

và đâu hẳn hễ chiếu chăn là bí mướp

còn chân mây chanh mía... biết đâu chừng?

 

XUỐNG NÚI

 

Lâu lâu thèm về phố

Chơi đã đời một phen

Đụng vài chầu quán bụi

Đốt hết chuyện cần quên

 

Phố đang mùa bão rớt

Rượu là nhất trên đời

Bạn bè chui lủi hết

Nhậu một mình mất vui

 

Tạt qua thăm cuộc tình

Tự nhiên xa ngày trước

Chắc em vẫn còn xinh

Ngấn cổ dài trắng muốt

 

Nhành tường vi vẫn đỏ

Quán xưa đổi tên rồi

Mặt sân rêu đầy gió

Ngõ chiều vàng lá phơi

 

Về phố ngày bão rớt

Trắng từng chặp mưa bay

Mươi giọt tình hao hớt

Xé từng hồi mắt cay...

 

 

  

TRƯA MÙ U

 

 

 

đang không giũ bỏ sạch trơn

 

chẳng buồn nửa tiếng vì cơn cớ gì

 

 

 

theo người em thản nhiên đi

 

hồi môn trơ khấc cây si giữa vườn

 

 

 

lũ chim cũng rủ bay luôn

 

đám hoa sù sụ nét buồn nữ tu

 

 

 

trưa trưa ra gốc mù u

 

tòn teng treo võng nằm ngu bốn mùa...

 

 

CÓ MỘT BÀI THƠ

 

một bài thơ ngày nào tôi cũng viết
đã nửa trăm năm chưa được câu nào
những con chữ ngo ngoe liền dẫy chết
như sao băng ngắn ngủn thoáng đời sao

 

yêu tổ quốc tôi cũng là người lính
nhưng lại là người lính phía bên kia
mãi mò mẫm giữa lòng đêm cuộc chiến
chừng sáng ra thì bước trật bước trìa

 

đời đã thế đời coi như trớt quớt
về làng xưa an phận gã nhà quê
họ hàng cũ có thân mà chẳng thuộc
chuyện xưa sau làm kẻ đứng bên lề

 

nhiều lúc thấy ươn hèn không thể tả
sống cứ như đang tự tử từng ngày
sao chẳng được như con tôm con cá
giữa ao hồ sông biển tự do bơi

 

một bài thơ ngày nào tôi cũng viết
viết không xong lảm nhảm mãi thành kinh
quá đỗi vô tâm em đâu thèm biết
tôi lưu vong trên chính cố hương mình!

 

 

 

 

 

       @   Trang thơ NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH