Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

NGUYỄN ĐÔNG PHƯƠNG: Mộng du lạc về bến thơ

 
  
 
 
MỘNG DU
 
Mộng du lảo đảo nghiêng xiêu
Đốt lửa chờ những chuyến xe lạ hoắc
Nương theo hồn linh trầm uất
Mưa trên cao cũng lép hạt mong thầm
Đi tìm một người câm
Một người câm thù hận
Một người câm có đôi mắt sáng
Không thấy ai cứ chạy nhìn trời
Một người điên bằng hoa
Ám nhân gian mê muội
Tìm và xua đuổi
Nhích lại gần rồi quẳng ra xa
Khóc cười hư không
Oán hận
Đào thoát khỏi con tim
Khốn đốn cực hình
Mộng du mãn tính cuồng điên
Đón đường những chuyến xe lạ hoắc
Tỉnh rồi khóc cười la hét
 
02.2001
 
 
TÀNG HÌNH
 
Trò chơi nào giữa đêm giông
Chở gió mưa đuổi tìm mưa gió
Giữa phố phường nghẹt thở
Lơ mơ xe trốn chạy kẻ tàng hình
Cùng đường hoá bụi tro
Rũ dưới chân loài thiên di hiện ẩn
Những trò đùa dai dẳng
Biên niên sử dày mông muội đầy trang
Mấy chục năm đời chẳng giống ai
Hơ hớp hồn ảo não
Con tim luôn khuấy đảo
Ngơ ngác nai bốn biển tục trần
Đêm nay rút phăng cốt hồn sắc lạnh
Tìm kẻ tàng hình kết liễu những đêm giông
Một nhát, ừ, loang loáng máu tim
Quẳng kiếm cười chấm dứt cái trò chơi quỷ quái
 
10.2000
 
 
CÁM ƠN
 
Cám ơn mưa nắng bồi hồi
Cho tôi non dại thành tôi dạn dày
Cám ơn huyền ảo tháng ngày
Cho tôi sờ chạm giấc mây vô hồn
Cám ơn những lối xưa mòn
Gầy đau chồng chất nỗi buồn hơ hong
Thấm ra em chẳng thật lòng
Cho tôi gỡ được bòng bong sợi tình
Cám ơn thần khắc lặng thinh
Cơn đau ngộ giác ra mình mê lung
Cám ơn cái lối mịt mùng
Cho tôi sỏi đá lớn cùng nắng mưa.
 
03.12.2000
 
 
THÂN PHẬN
 
Tôi bầu bạn gió đêm
Thoát khỏi những vòng tròn ô vuông
Bay về nẻo xa chớp giật ngoằn ngoèo
Nắng mưa méo mó không gian
Nhập nhằng bình yên hốt hoảng
Ruổi rong điên loạn
Sau những cú va đập làn ranh quái ác
Cánh gió lại vỗ về nâng dậy dìu đi
Trong những ô vuông tròn kia
Thâu đêm kinh kệ
Buồn chưa hoá kiếp im hơi
Những ô tròn vuông cạnh sắc
Những thanh song im ỉm vô hình
Chết mòn thân phận
Cánh gió đêm bầu bạn
Đến cùng tôi thương tật vỗ về
Ngơi ngớt rồi lại đào thoát những đêm giông
Lại đổ ngã khoảnh sáng ngoằn ngoèo chớt giật
Vứt đi đâu thân phận
 
25.10.2000
 
 
 
 
LỜI MỞ
 
Sau mười mấy năm dạy học ở quê nhà - Đại lộc, Quảng Nam,
đầu thập niên 1990, NGUYỄN ĐÔNG PHƯƠNG bỏ dạy rời quê, vào Sài Gòn. Anh chọn nghề viết văn viết báo, vừa để thoả mộng văn chương vừa làm phương tiện mưu sinh. Anh đã cho ra mắt độc giả nhiều tác phẩm văn xuôi, qua các Nhà xuất bản: Trẻ, Văn Nghệ, Kim Đồng, Đồng Nai, Đà Nẵng... Vì vậy, bạn đọc và bạn viết biết đến tên NGUYỄN ĐÔNG PHƯƠNG với "tư cách" một nhà văn, chứ ít người biết Nguyễn Đông Phương làm thơ.
 
Khoảng cuối thế kỷ 20 - đầu thế kỷ 21, không biết vì sao, tự nhiên Nguyễn Đông Phương nổi "máu thi sĩ", viết liên tục khoảng trên dưới 50 bài thơ và chỉ dành riêng cho một số ít thân hữu văn nghệ "đọc chơi". 
 
Tuy tác giả khiêm tốn nói "viết chơi cho vui" nhưng thơ Nguyễn Đông Phương nói chung có cấu tứ lạ, từ ngữ có cường độ biểu cảm khá bạo liệt... nên đã để lại trong lòng người đọc những ấn tượng sâu sắc. Các bạn viết "chuyên làm thơ" đọc thơ Nguyễn Đông Phương cũng lấy làm ngạc nhiên và "khoái chí" khi khám phá thêm một góc khuất tâm hồn của bạn mình được hé lộ, khai mở, rồi bùng phá... qua ngôn từ- khi rụt rè khi táo bạo của riêng Nguyễn Đông Phương.
 
DÒ DỌC trên SÔNGTHƠ kỳ này xin đặc biệt trân trọng giới thiệu: Trang Thơ của Nhà văn NGUYỄN ĐÔNG PHƯƠNG, mời mọi người cùng thưởng thức!                                             SÔNGTHƠ 
 
 
 
GIỮA DÒNG
 
Con thuyền chở dòng sông
Dòng sông mênh mông đoạ đày
Con thuyền trầm luân điên loạn
Ngồi dưới gốc cây đa
Khóc mảnh tàn trăng gầy guộc
Đi giữa đời
Tay sắp những đổ ngã hoàng hôn
Tay chống đỡ mười phương
Giữ lấy trái tim chực chờ tan vỡ
Gọi em tự bao giờ
Đoá hoa luân hồi trao con thuyền đày đoạn
Dầm mưa dãi nắng
Chiết máu tim gọi hồn xác chiếc linh thuyền
Bao nhiêu chuyến đò không qua được bến trầm luân
Không rũ được màu sắc
Đất trời gió mưa oán thán
Thương tật linh hồn
Tựa lòng thuyền nát nẩm lao đao
 
07.2000
 
 
TRỐN CHẠY
 
Xiêu đổ trên đường trốn chạy tỉnh mê
Có tiếng thét kêu rên vỡ toang cái đầu tỉnh táo
Thoắt lặng im chẳng nhận ra mình
Tôi nợ nần mùa thu
Hư không hoa cúc vàng
Cánh bướm lang thang mắt mờ sa mạc
Mây chiều trôi lạnh nhạt
Bản di chúc bi ai trống rỗng bầu trời
Tôi nợ nần hư không
Cõi khốn khổ xa xăm thét gào thưa kiện
Tù đày thân phận
Còn gì để trả sau lưng
Chỉ còn trước mặt mảnh tàn trăng
Và khoảng trời mông muội
Con đường dài rờn rợn màu lạnh trắng
Tôi xin trả trống không
Cho đầy thêm hoang vắng
Nợ nần chồng chất thêm lên
Không còn biên giới tù đày
Vật vờ chạy trốn vô phương
 
10.2000
 
 
KHÙNG ĐIÊN
 
Ngày lót ngót loi ngoi
Cơn mưa chín mùa
Con tim ngoi ngót
Bất ngờ em từ trăm năm
Anh làm Tô Thị đá hoá lại người
Thất sảng mê linh
Ngu ngơ và vẹn tuyền
Như chiếc đồng hồ cát nguyên sinh
Đợi chờ
Đếm bao bãi bờ đại dương nhẵn sạch
Khi đôi bờ sông Ngân
Em xua đàn quạ ô đi biệt tích
Kẻ khùng điên bên kia bờ
Thất sảng mê linh
Đá hoá lại người
Tù ngục trần gian
Dại điên những chiều mưa ngoi ngót đầy trời
Điên loạn
 
16.09.2000